LMHT: Tiểu sử tướng Taric

Những vũ khí tốt nhất rất chi là đẹp

160407_gamelandvn_lmht01

Taric là Thượng Nhân Bảo Hộ, sử dụng sức mạnh khó tin của mình để gìn giữ cho cuộc sống, tình yêu và cái đẹp ở Runeterra. Hổ thẹn sau một lần xao lãng trách nhiệm và bị trục xuất khỏi quê nhà Demacia, Taric leo lên Núi Targon để tìm kiếm sự chuộc tội. Tại đây, anh khám phá ra tiếng gọi từ những vì sao trên bầu trời cao vời vợi kia. Mang trong mình quyền năng của Targon cổ đại, Tấm Khiên Valoran giờ là một cảnh binh miệt mài chống lại sự thối nát xảo quyệt của Hư Không.

Được kỳ vọng phục vụ như một người hộ vệ can đảm của Demacia, cuộc đời Taric là hình mẫu cho sự cống hiến trung kiên, quên mình cho lý tưởng của nhà vua và đất nước. Dù luôn coi mình là người bảo hộ, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy cần phải xác định rõ ràng xem ai và cái gì anh đang bảo vệ nó là một lý tưởng, một tác phẩm nghệ thuật, hay sinh mạng một người xa lạ. Mọi thứ đều được coi là đáng giá. Mọi thứ đều được coi là đẹp đẽ.

Hầu hết những người cùng thời với Taric đều chú tâm vào những nguyên tắc chiến trận (thứ đến với anh thật tự nhiên và chẳng mất chút công sức). Thay vào đó, chàng chiến binh trẻ tuổi lại bị thu hút bởi những kỳ quan mong manh đem lại ý nghĩa cho đời, chứ không phải những cuộc tranh giành tàn bạo cho cờ hiệu hay ngai vàng.

Triết lý này tiềm tàng nguy cơ phản nghịch, đặc biệt là với một người có địa vị và vai trò như Taric trong hàng ngũ quân đội Demacia, nhưng anh đã chọn dành hết sức mình để thấu hiểu những chân lý giản đơn của tình yêu, cái đẹp, và cuộc sống, để có thể trở thành nhà vô địch của chúng. Được mọi người ngưỡng mộ, Taric sử dụng phong thái ôn hòa và sự nồng hậu bẩm sinh của mình để vượt qua mọi chướng ngại. Còn trong vài dịp hiếm hoi mà những thứ kia thất bại, kỹ năng của anh với búa và kiếm có thể được sử dụng để giải quyết mọi việc.

Khi đòi hỏi về hiểu biết ngày càng tăng, Taric vắng mặt ở những buổi huấn luyện trận mạc để lang thang trong rừng, hy vọng thoáng thấy một động vật quý hiếm, bỏ bê những buổi diễu hành để ngồi trong quán ăn thưởng thức một bản ballad nhẹ nhàng mà ám ảnh, và quên đi những buổi gặp mặt giữa các chỉ huy để cưỡi ngựa quan sát màn đêm phủ xuống đồng quê. Theo cách của riêng mình, Taric biết rằng anh đang luyện tập chăm chỉ và chú tâm không kém gì các đồng hương Demacia khác, nhưng cấp trên của anh thì lại không thấy vậy.

Taric, với bản tính tùy tiện, coi thường mệnh lệnh, và không quan tâm đến tiếng gọi của lòng ái quốc, cuối cùng bị coi là một kẻ lạc loài với gần như tất cả mọi người trong giới quý tộc gia đình, nhà vua, và đặc biệt là người bạn lâu năm Garen. Trong khi bình dân coi Taric là một anh chàng lang thang đầy quyến rũ, Garen nhận thấy con người thực sự của anh một người có tiềm năng trở thành một trong những anh hùng vĩ đại nhất xứ Demacia. Việc Taric dường như quay lưng lại với định mệnh cũng như đất nước mình đã khiến Garen nổi giận.

Rốt cuộc, đến cả người bạn cũ cũng không còn bảo vệ nổi anh, và con đường binh nghiệp của Taric bắt đầu sụp đổ. Hàng loạt những lần giáng cấp đã đẩy Taric ra xa khỏi trung tâm Demacia, cho đến khi anh trở thành chỉ huy của một đội tân binh nhỏ lãnh nhiệm vụ bảo vệ thành lũy đổ nát ngoài biên giới hoang vu. Sau nhiều tuần lễ đứng trong mưa bùn theo lệnh mà không có bằng chứng cho mối hiểm họa nào, Taric quyết định cho mọi người đi ngủ trong lúc anh thơ thẩn dạo bước đến một điện thờ gần đó để xem xét kiến trúc khổng lồ của nó.

Khi ánh ban mai chiếu lên hành lang phủ đầy dây leo của điện thờ, Taric quay lại kiểm tra thuộc hạ của mình. Một cảnh tượng đau lòng chờ đón anh. Toàn đội đã bị hạ sát trong giấc ngủ, trên thi thể của họ mang dấu hiệu đặc trưng của lũ quái vật Hư Không.

Taric đã thất bại trong sứ mệnh bảo vệ thuộc hạ, đất nước, và đau đớn nhất, là lời thề che chở sinh mạng.


TIN TỨC MỚI CẬP NHẬT:

 
Comments