Bóng đêm và vận mệnh: Chương IV 1

Bóng đêm và vận mệnh: Chương IV

novela-emblem

CHƯƠNG BỐN

CÔ ẤY CHƯA CHẾT, ĐỒNG MINH KỲ LẠ, LẠI CHUYỂN ĐỘNG

Phía cuối cây cầu dày đặc ánh sáng xanh độc địa. Cai Ngục Xiềng Xích giấu bộ mặt như xác chết của mình bên dưới mũ trùm đầu, nhưng ngọn đèn lồng mờ tỏ chiếu vào đống tàn tích của thịt rữa, hốc hác và mất hết mọi cảm xúc trừ một niềm vui tàn nhẫn.

Hắn di chuyển nhẹ nhàng như tất cả những tên đồng loại khác, và những tiếng rền rĩ đau đớn vọng ra từ trong lớp áo choàng theo mỗi bước đi. Thresh ngẩng đầu lên, và Lucian thấy hàm răng nhọn hoắt nhe ra trong một nụ cười mong đợi.

“Phàm nhân,” Thresh dài giọng để cái từ đó lăn quanh miệng như một viên kẹo.

Lucian quỳ xuống, nhẩm lại câu thần chú khai sáng để tôi luyện linh hồn mình cho trận chiến sắp tới. Anh đã chuẩn bị cho giờ phút này cả nghìn lần, và giờ đã đến lúc. Môi anh khô lại, lòng bàn tay nhớp nháp mồ hôi.

“Ngươi đã giết Senna,” anh ngẩng đầu lên nói. “Người duy nhất ta còn lại trên thế giới này.”

“Senna…?” Thresh hỏi lại bằng giọng nghèn nghẹn như thể nó phát ra từ một cái cổ họng từng bị thòng lọng treo cổ xiết nát.

“Vợ ta,” Lucian đáp. Anh biết mình không nên nói, anh biết mỗi lời nói là một thứ vũ khí tên ác ma kia sẽ dùng để chống lại anh. Nước mắt che mờ tầm nhìn của anh khi nỗi buồn khổ cuốn đi mọi sự chuẩn bị và mọi lý tính còn sót lại. Anh nâng sợi dây chuyền bạc đeo trên cổ lên và mở nó ra. Anh cần phải cho tên ác ma kia hiểu được những mất mát của anh to lớn đến nhường nào.

Thresh cười, hàm răng như những mũi kim lóe sáng khi hắn gõ một móng tay vàng khè lên lồng kính của cây đèn.

“Ta nhớ rồi,” hắn nói. “Một linh hồn đầy sức sống. Đến giờ vẫn chưa khô cằn và lạnh lẽo. Đau đớn vì hành hạ. Hy vọng một cuộc sống mới. Chúng bùng lên trong người cô ta. Tươi mới như một đóa hoa mùa xuân. Thật quá dễ dàng để lừa gạt và hủy hoại nó bằng ảo mộng.”

Lucian nâng súng lên.

“Nếu ngươi nhớ cô ấy, thì ngươi cũng sẽ nhớ những cái này,” anh nói.

Nụ cười đầy răng chưa hề nhạt đi dưới cái mũ trùm đầu rách nát.

“Vũ khí của ánh sáng,” hắn nói.

“Và ánh sáng luôn là tai ương của bóng tối,” Lucian tiếp lời, dồn mọi hận thù vào cặp súng thiêng.

“Chờ đã,” Thresh nói, nhưng Lucian không thể chờ đợi thêm nữa.

Anh bắn ra hai phát súng lóa mắt.

Một quầng lửa thanh tẩy nuốt chửng Cai Ngục Xiềng Xích và tiếng kêu gào của hắn vang lên trong tai Lucian như giai điệu một bản nhạc.

Nhưng rồi nó biến thành một tiếng cười khùng khục.

Một vòng hào quang tăm tối nhạt dần quanh người Thresh trước khi bị hút vào trong cây đèn lồng, để lại hắn đứng đó, hoàn toàn không bị lửa làm tổn thương.

Lucian tiếp tục bắn, một cơn bão những luồng sáng chói lòa. Tất cả đều trúng, nhưng tất cả đều vô dụng. Mỗi phát bắn đều tan biến một cách vô hại trước màn sương năng lượng hắc ám của cây đèn lồng.

“Phải, ta nhớ những thứ vũ khí này,” tên ác ma nói. “Ta đã moi ra bí mật của chúng từ tâm trí cô ta.”

Lucian sững người lại.

“Ngươi vừa nói gì?”

Thresh bật ra một tiếng cười khò khè.

“Ngươi không biết sao? Sau tất cả những gì ngươi biết về ta, ngươi chưa từng nghi ngờ sao?”

Lucian thấy cái lạnh của nỗi sợ trào lên trong bụng. Một nỗi sợ có thể khiến anh phát điên.

“Cô ta không chết,” Thresh nói tiếp, giơ cao cây đèn lồng.

Lucian thấy những linh hồn bị giày vò xoáy tròn trong đó.

Thresh nhe răng cười. “Ta rút linh hồn cô ta ra và giữ nó.”

“Không…” Lucian kêu lên. “Ta đã thấy cô ấy chết.”

“Cô ta vẫn gào thét bên trong này đây,” vừa nói Thresh vừa tiến lại gần. “Mỗi giờ khắc tồn tại của cô ta đều là nỗi đau đớn ngọt ngào. Hãy nghe đi…có nghe thấy tiếng cô ta không?”

“Không,” Lucian khuỵu xuống thổn thức. Cặp súng lục đập xuống mặt đá của cầu kêu lách cách.

Thresh đi xung quanh anh, xiềng xích uốn éo trườn ra từ thắt lưng và quấn lên người Lucian. Những cái móc cắt vào trong áo choàng, tìm kiếm thịt mềm đằng sau lớp vải.

“Hy vọng là điểm yếu của cô ta. Tình yêu là sai lầm của cô ta.”

Lucian nhìn lên khuôn mặt mục nát của Thresh.

Đôi mắt hắn trống rỗng, một hố đen dẫn tới hư vô.

Dù Thresh từng là cái gì thì nó cũng đã hoàn toàn biến mất rồi. Không có lòng trắc ẩn, không có sự khoan dung, và không có nhân tính.

“Tất cả đều là chết chóc và khổ đau, phàm nhân,” Cai Ngục Xiềng Xích đặt tay lên cổ Lucian. “Không cần biết ngươi chạy đến đâu, thứ duy nhất ngươi còn lại là cái chết. Nhưng trước lúc đó, còn có ta.”