Lịch sử Warcraft – Chương 1: Những thần thoại

Phần 1: Những Titan và sự tạo thành vũ trụ

Không ai biết chính xác vũ trụ bắt nguồn từ đâu. Có một giả thuyết cho rằng một vụ nổ khủng khiếp đã tung vô vàn hành tinh, các thế giới vào vùng không gian rộng lớn, còn gọi là Great Dark, những thế giới đó chứa đựng những sự sống đa dạng và kì lạ. Có giả thuyết khác lại cho rằng vũ trụ được tạo nên như một khối tổng thể nguyên vẹn bởi một thực thể có nguồn năng lượng khổng lồ. Mặc dù nguồn gốc chính xác của vũ trụ hỗn độn vẫn còn là điều chưa thể biết được, nhưng có một điều rõ ràng: đã xuất hiện một chủng tộc mạnh mẽ, mang đến sự ổn định cho các thế giới và đảm bảo sự an toàn cho những sinh vật đi theo con đường của họ.

Những Titan, những người khổng lồ, những vị thần đến từ một nơi nào đó rất xa xôi trong vũ trụ, họ khám phá những thế giới mới đựơc sinh ra và thực hiện công việc thay đổi những thế giới đó. Họ đẽo gọt chúng, tạo nên những đỉnh núi hùng vĩ, đào những đại dương bao la, hơi thở của họ biến thành bầu trời, không khí cho vạn vật… Đó là tất cả những gì trong kế hoạch của họ, một kế hoạch vĩ đại, lâu dài nhằm tạo nên trật tự cho các thế giới.

Được lãnh đạo bởi một nhóm đặc biệt, được gọi là Pantheon, các Titan mang trật tự đến cho hàng trăm triệu thế giới nằm rải rác trong vùng Great Dark Beyond trong thời kì đầu tiên của sự tạo thành vạn vật. Những Patheon nhân từ, tìm cách bảo vệ an toàn cho những hành tinh mà họ đã xây dựng, luôn luôn cảnh giác đề phòng những nguy hiểm có thể đến từ những thực thể khổng lồ và hung dữ đến từ Twisting Nether. Nether, một khối ma thuật hỗn độn, có sự liên kết tới hàng triệu thế giới trong vũ trụ, là nơi cư ngụ của vô số những sinh vật nguy hiểm, hung tợn và độc ác, những kẻ luôn tìm cách huỷ diệt sự sống và hấp thụ năng lượng từ các hành tinh. Không thể nhận ra hết được sự độc ác và xấu xa trong vô số hình dạng, các Titan đấu tranh, quyết tìm ra con đường để chấm dứt sự đe doạ liên tục của loài quỷ dữ.

Phần 2: Sargeras – Sự phản bội

Trải qua thời gian, những sinh vật ma quỷ tạo những con đường liên thông tới các thế giới của các Titan từ Twisting Nether. Patheon quyết định cử vị thần xuất sắc nhất của họ, Sargeras, đi tìm diệt những loài ma quỷ xuất hiện trong vũ trụ. Vị thần mạnh mẽ có màu da đồng, Sargeras, thực hiện nhiệm vụ của mình không mệt mỏi suốt hàng nghìn năm, tìm kiếm và tiêu diệt những sinh vật xấu xa, những loài quỷ dữ bất kì nơi đâu ông tìm thấy chúng. Trải qua vô vàn năm, Sargeras đụng độ với hai chủng tộc quỉ vô cùng hung tợn và mạnh mẽ. Cả hai chủng tộc này đều đã hấp thụ được rất nhiều năng lượng và có ưu thế trong vũ trụ vật chất.

Eredar, chủng tộc của những phù thuỷ xảo quyệt, hiểm độc, sử dụng phép thuật của chúng để xâm chiếm và biến rất nhiều thế giới thành nô lệ. Những chủng tộc trong các thế giới này cũng bị biến đổi bởi ma thuật của các Eredar, và trở thành nhiều loại ma quỷ. Mặc dù Sargeras mang sức mạnh vô hạn, hơn rất nhiều so với những Eredar hiểm độc nhưng ông vẫn bị làm rối loạn bởi sự đê tiện, xấu xa và quỷ quyệt của những sinh vật này. Không đủ khả năng để thấu hiểu, đo được hết mức độ của sự xấu xa, vị Titan này bắt đầu chìm vào những suy nghĩ chán nản, thất vọng… Sự tức giận trong Sargeras càng ngày càng tăng, ông bẫy và nhốt tộc Eredar vào một vùng trong Twisting Nether.

Trong khi sự mơ hồ, lẫn lộn về ý nghĩ trong Sargeras ngày càng tăng, ông ta lại gặp phải một chủng tộc khác ghê gớm không kém: Nathrezim. Nathrezim là chủng tộc bóng tối của những con quỷ khát máu (còn được biết tới với cái tên Dreadlord) đã xâm chiếm rất nhiều thế giới bằng cách ám ảnh, chiếm hữu linh hồn những sinh vật sống và đẩy các sinh vật đó vào bóng tối. Những Dreadlor hung ác, nham hiểm đẩy các sinh vật, các quốc gia yên bình vào cảnh chém giết lẫn nhau bằng cách reo rắc vào trong đầu họ sự ghen tức và nghi ngờ… Sargeras tiêu diệt Nathrezim dễ dàng, nhưng sự xấu xa của chúng ảnh hưởng tới ông rất nhiều.

Sự mơ hồ, nghi ngờ, nỗi thất vọng tràn ngập tâm trí Sargeras. Ông ta dần mất hết niềm tin, không chỉ với riêng nhiệm vụ của ông, mà với cả kế hoạch xây dựng một vũ trụ có trật tự của các Titan. Cuối cùng Sargeras tin rằng kế hoạch về sự trật tự đó là một sự điên rồ, rằng chỉ có sự hỗn loạn và xẫu xa là duy nhất tồn tại trong vũ trụ tối tăm và đơn độc. Những Titan theo Sargeras cố gắng thuyết phục ông ta rằng ông ta đã sai lầm, cố gắng làm dịu đi cơn thịnh nộ, bực tức trong tâm trí Sargeras. Nhưng Sargeras không thèm để ý đến, ông coi niềm tin của các Titan đó là ngu ngốc và là phục vụ cho sự lừa dối. Rời bỏ hàng ngũ của những vị thần, Sargeras bỏ đi tìm một nơi riêng cho mình trong vũ trụ. Mặc dù Patheon rất buồn và thất vọng trước sự ra đi của Sargeras, nhưng họ không thể ngờ được những gì người anh em của họ sẽ làm.

Theo thời gian, cơn điên loạn xâm chiếm hoàn toàn tâm hồn dũng cảm của Sargeras, ông ta tin rằng chính các Titan phải chịu trách nhiệm về những sự thất bại trong sự tạo thành vũ trụ. Cuối cùng, Sargeras quyết định làm lại tất cả những gì các Titan và ông đã làm trong vũ trụ, Sargeras quyết tâm tạo thành một đội quân bất khả chiến bại, một đội quân không thể ngăn chặn để đốt cháy vũ trụ.

Ngay cả hình dạng của một Titan của Sargeras cũng bị biến đổi theo những biến đổi trong tâm trí ông ta. Đôi mắt, tóc và râu mang màu đỏ rực của lửa, lớp da mang màu đồng giờ cũng nứt ra, biểu lộ sự căm thù, tức giận tột độ.

Trong cơn giận dữ, Sargeras phá tan nhà tù nơi giam giữ hai chủng tộc Nathrezim và Eredar, thả cho những con quỷ ghê tởm được tự do. Những con quỷ xảo quyệt cúi mình trước cơn thịnh nộ của vị thần khổng lồ và và đồng ý phục vụ Sargeras bằng bất kì cách nào chúng có thể. Trong chủng tộc Eredar, Sargeras chọn ra hai kẻ mạnh nhất để chỉ huy đội quân huỷ diệt của mình. Kil’jaeden, Kẻ Lừa Dối (The Deceiver), được giao nhiệm vụ tìm kiếm những chủng tộc ma quỷ khác trong vũ trụ và đưa chúng vào đội quân của Sargeras. Archimonde, Kẻ Nhơ bẩn (The Defiler) được giao nhiệm vụ chỉ huy đội quân của Sargeras trong những cuộc chiến với những ai chống lại ý định của ông ta.

Việc làm đầu tiên của Kil’jaeden là bắt tất cả những tên Dreadlord trở thành nô lệ bằng sức mạnh khủng khiếp của hắn. Những tên Dreadlord phục vụ như những tay sai của Kil’jaeden khắp vũ trụ và chúng chỉ điểm cho ông chủ của mình vị trí của các chủng tộc nguyên thuỷ để mê hoặc, đưa vào đội quân của bóng tối. Đứng đầu trong các Dreadlord là Tichondrius, Kẻ U Ám (The Darkener), hắn ta phục vụ cho Kil’jaeden như một chiến binh xuất sắc nhất.

Archimonde cũng tìm những tay sai cho riêng mình. Triệu tập những tên Pitlord, đứng đầu là Mannoroth, Kẻ Huỷ Diệt (The Destructor), Archimonde hi vọng tạo thành một đội quân đặc biệt có thể phá huỷ tất cả sự sống.

Khi Sargeras thấy rằng đội quân của mình đã đủ mạnh và sẵn sàng thực hiện bất kì mệnh lệnh nào, ông ta tung đội quân khủng khiếp của mình vào khắp vùng Great Dark bao la. Sargeras gọi đội quân của mình là Burning Legion. Và theo đó, vô số thế giới bị phá huỷ, tiêu diệt bởi cuộc viễn chinh khổng lồ này.

Phần 3: Những vị thần cổ và sự hình thành Azeroth

Không hề biết về kế hoạch của Sargeras, các vị thần khổng lồ Titan vẫn tiếp tục công việc của mình, họ đi từ thế giới này tới thế giới khác, nhào nặn, tạo núi, đào biển… Trong cuộc hành trình của các Titan, họ gặp một thế giới nhỏ bé, nơi sau này được chính những sinh vật cư ngụ ở đó gọi là Azeroth. Khi mở con đường của mình qua vùng đất hoang sơ nguyên thuỷ này, các Titan đã bất ngờ đụng độ với các thực thể vô cùng mạnh mẽ, còn gọi là các nguyên tố cơ bản (Elemental). Các thực thể này tôn sùng , thờ phụng những sinh vật ma quỷ bí hiểm, được biết đến dưới cái tên Những Vị Thần Cổ (The Old Gods ). Chúng tuyên bố sẽ đẩy lùi những vị Titan và bảo vệ vùng đất này trước những sự cải tạo của các vị thần khổng lồ, những người mà chúng gọi là những kẻ xâm lược bằng kim loại.

Pantheon, bối rối và tức giận trước sự phá hoại của những thực thể này, họ quyết định tiến hành cuộc chiến tranh với các Elemental và những vị thần trong bóng tối của chúng. Đội quân của Những Vị Thần Cổ được cầm đầu bởi những Elemental mạnh nhất: Ragnaros – Chúa Lửa (Firelord), Therazane – Mẹ Của Đá (Stonemother), Al’Akir – Thần Gió (Windlord), Neptulon – thần nước (TideHunter)… Đội quân hỗn độn của chúng điên cuồng tấn công những vị thần khổng lồ Titan. Mặc dù đội quân của các Elemental vô cùng ghê gớm và liều lĩnh, nhưng chúng vẫn không thể cản được bước tiến của những vị Titan hùng mạnh. Lần lượt từng kẻ cầm đầu của chúng bi hạ gục và đội quân ma quỷ bị đánh tan tác.

Pantheon đập tan thành luỹ của các vị thần cổ và giam chặt năm vị thần ma quỷ sâu dưới lòng đất. Mất đi sức mạnh để giữ những linh hồn điên cuồng của chúng tồn tại trên mặt đất, các Elemental bị đày xuống mặt đất sâu thẳm. Với sự biến mất của các Elemental, thế giới tự nhiên của Azeroth trở lại bình lặng, hiền hoà. Và các vị Titan lại tiếp tục công việc của mình.

Chú thích: Ở đây có thể hiểu các Elemental này là các loài ma quỷ sinh ra từ đất, lửa, gió, nước chứ không phải là các nguyên tố, cầm đầu chúng là Ragnaros, Therazane, Al’Akir, Neptulon… và đó cũng là những kẻ có quyền lớn nhất, Những Vị Thần Cổ chỉ là những vị thần mà chúng tôn sùng, thực tế không tồn tại.

Các vị Titan còn ban sức mạnh cho một vài chủng tộc ở Azeroth để giúp họ tự cải tạo thế giới của mình. Để giúp họ đào những hang để ở sâu trong núi, các vị thần khổng lồ dùng phép thuật tạo ra những người lùn bằng đất có thể hoạt động. Để giúp họ nào vét biển, sông, nâng cao mặt đất so với mặt biển, các Titan tạo ra những người khổng dưới nước, to lớn nhưng rất hiền lành. Sau nhiều năm nhào nặn vùng đất mới, cuối cùng các Titan đã tạo thành một lục địa lớn hoàn hảo. Ở trung tâm lục địa, họ tạo ra một hồ nước lớn, chứa nguồn năng lượng rất đặc biệt. Hồ nước được họ đặt tên là Nguồn nước Của Sự Vĩnh Cửu (Well of Eternity) đã trở thành nguồn sống của thế giới Azeroth. Năng lượng vô tận của nó có thể nuôi dưỡng vùng đất còn mới hình thành, khô cằn và sỏi đá. Trải qua thời gian, cây cối, vô số các loài động vật và thậm chí là yêu ma, quái vật kỳ dị sinh sôi và phát triển trên nền lục địa mới này. Và trước khi ra đi, các Titan đã đặt cho đại lục đó một cái tên, coi đó là công việc cuối cùng của họ: Kalimdor hay Land of Eternal Starlight (Vùng đất của ánh sao sáng vĩnh cửu).

Phần 4: Sự lớn mạnh của loài rồng

Cảm thấy thế giới nhỏ này đã trở nên ổn định và có trật tự, các vị thần khổng lồ chuẩn bị dời Azeroth. Tuy nhiên, trước khi ra đi, các Titan hiểu rằng thế giới nhỏ này có thể bị đe doạ bởi nhiều mối nguy hiểm, họ quyết định tăng sức mạnh cho những sinh vật lớn nhất ở đây và giao cho chúng nhiệm vụ bảo vệ Kalimdor. Và họ đã quyết định chọn những con rồng. Lúc đó tồn tại 5 con rồng lớn nhất và chúng là chúa của tất cả loài rồng ở Azeroth. Chính vì vậy chúng được các Titan chọn làm những kẻ canh giữ sự bình yên cho thế giới này. Những vị thần mạnh nhất trong Pantheon ban sức mạnh của họ cho mỗi con rồng. Và chúng, những con rồng khổng lồ trở thành những Great Aspects.

Aman’Thul, vị cha lớn của Pantheon ban sức mạnh khổng lồ của ông cho Nozdormu, chúa rồng vàng to lớn. Ông trao cho Nozdormu quyền cai quản cả thời gian, kiểm soát sự xoay tròn của vận mệnh và số phận. Và Nozdormu được gọi là Timeless One (Sự vô tận của thời gian).

Eonar, vị thần hộ mệnh của tất cả sự sống, ban sức mạnh của bà cho Alexstrasza, một con rồng đỏ khổng lồ. Và từ đó Alexstrasza được gọi là Life Binder (Kẻ liên kết cuộc sống), và nữ hoàng rồng đỏ có nhiệm vụ bảo vệ tất cả sinh vật sống trên thế giới. Thừa hưởng trí tuệ siêu phàm và lòng trắc ẩn vô hạn cho tất cả mọi sự sống, Alexstrasza trở thành nữ hoàng của loài rồng và có quyền lực cao nhất với tất cả đồng loại.

Eonar còn ban sức mạnh cho em gái của Alexstrasza, rồng xanh Ysera, sức mạnh của thiên nhiên. Ysera rơi vào một giấc ngủ vĩnh viễn. Được gọi với cái tên Dreamer, Ysera có thể cai quản tất cả những sự trưởng thành của tự nhiên hoang dã ngay tại vương quốc của riêng Ysera: Emerald Dream (Giấc mộng màu lục bảo).

Norganon, vị thần khổng lồ, người canh giữ tri thức và sự hiểu biết, và cũng là bậc thầy phép thuật ban sức mạnh của mình cho Malygos, rồng xanh dương. Và từ đó, Malygos trở thành Spell Weaver, có nhiệm vụ canh giữ phép thuật và những bí ẩn.

Khaz’goroth, vị Titan nhào nặn nên các thế giới, ban một phần trong sức mạnh bao la của ông cho Neltharion, một con rồng đen cực kì mạnh mẽ. Neltharion sau này được gọi là Earth Warder (Kẻ bảo vệ đất), được trao quyền cai quản đất đai và những vùng nằm sâu dưới lòng đất. Neltharion chính là hiện thân cho sức mạnh của thế giới, và phục vụ như là một trợ thủ đắc lực nhất cho Alexstrasza.

Và với sự tăng sức mạnh cho năm chúa rồng lớn nhất, các vị Titan đã có thể trao nhiệm vụ canh giữ thế giới cho chúng và rời Azeroth mãi mãi.

Phần 5: Thế giới thức dậy, nguồn nước của sự vĩnh cửu

Vào thời điểm 10.000 năm trước khi loài người và tộc Orc lao vào cuộc chiến sinh tồn (Warcraft I), thế giới Azeroth lúc này chỉ bao gồm một đại lục lớn duy nhất là Kalimdor được bao bọc bởi đại dương vô tận. Kalimdor là ngôi nhà chung của rất nhiều chủng tộc khác nhau và nhiều loài sinh vật, tất cả đều phải tranh đấu để có thể tồn tại trước những yếu tố độc ác của thế giới, một thế giới mới hình thành. Ở trung tâm của đại lục, một nơi đầy bóng tối có một hồ nước bí ẩn, chứa nguồn năng lượng vô tận và lạ kì, đó chính là nguồn nước của sự vĩnh cửu do các Titan tạo ra. Nó thực sự chính là trái tim, là nguồn sống, chứa tất cả năng lượng pháp thuật và sức mạnh tự nhiên của cả thế giới Azeroth. Hấp thụ năng lượng từ vùng không gian vô tận Great Dark ở bên kia thế giới, hồ nước mang nguồn năng lượng hữu ích của nó đi khắp nơi để nuôi dưỡng sự sống dưới tất cả những hình thức đa dạng và lạ lùng.

Vào thời điểm đó, một bộ tộc thuộc về đêm, được gọi là những Humanoid mở con đường dẫn đến trung tâm lục địa, nơi có hồ nước bí ẩn và hấp dẫn những kẻ thích khám phá. Những Humanoid hoang dã, sống theo kiểu du mục bị lôi cuốn bởi nguồn năng lượng lạ kì đã xây dựng những căn nhà thô sơ ngay bên hồ nước. Trải qua thời gian, sức mạnh của hồ nước đã làm cho những con người này trở nên khoẻ mạnh, sáng suốt và gần như bất tử. Bộ tộc này đã quyết định lấy cho mình cái tên Kaldorei (Đứa con của những vì sao). Càng ngày, xã hội của những người Kaldorei càng phát triển, họ xây dựng những đền thờ, công trình lớn và cả lâu đài xung quanh hồ nước.

Những người Kaldorei, sau này được gọi là những Night Elf tôn thờ thần mặt trăng Elune, họ tin rằng nữ thần mặt trăng ngủ dưới lòng hồ sâu thẳm vào ban ngày. Những pháp sư và nhà tiên tri đầu tiên của người Night Elf nghiên cứu và tìm hiểu về hồ nước bí ẩn này với một sự tò mò và hiếu kì vô cùng, họ tìm đủ mọi cách, lùng sục, tìm tòi để thăm dò những bí mật và sức mạnh của hồ nước này. Cùng với sự phát triển xã hội của người Night Elf, họ càng mở rộng vùng đất của mình lan khắp Kalimdor và trong quá trình mở rộng vùng đất, họ chạm chán nhiều cư dân khác của lục địa. Nhưng sinh vật duy nhất làm ngừng bước tiến của họ chính là những con rồng cổ xưa và mạnh mẽ. Những con thú khổng lồ này thường ẩn mình, nhưng chúng làm rất nhiều việc để bảo vệ vùng đất trước những nguy cơ tiềm tàng. Người Night Elf nhận thấy những con rồng chính là những kẻ bảo vệ của thế giới, và họ hiểu rằng không nên đụng tới chúng và những bí mật của chúng.

Theo thời gian, tính tò mò của người Night Elf khiến họ gặp gỡ và kết bạn với nhiều sinh vật rất mạnh, trong đó có Cenarius, vị bán thần cai quản những cánh rừng nguyên thuỷ. Vị thần hùng mạnh này rất thích những người Night Elf tò mò và ham hiểu biết và đã dành rất nhiều thời gian để dạy cho họ về rừng và thế giới tự nhiên. Những người Night Elf càng ngày càng tăng cường sự thấu cảm của họ với thiên nhiên và dần hoà vào làm một với sự cân bằng của thiên nhiên và rừng.

Trải qua rất nhiều năm, nền văn minh của người Night Elf càng ngày càng mở rộng cả về đất đai lẫn văn hóa. Những đền thờ ,nhà ở và những con đường của họ trải dài khắp bề rộng của lục địa. Azshara, vị nữ hoàng thông minh và xinh đẹp của họ đã cho xây dựng một cung điện lớn với kiến trúc rất kì lạ ngay bên bờ của hồ nước, là nơi ở của nữ hoàng và những nô bộc trung thành. Những gia nhân này được nữ hoàng gọi là những Quel’dorei hay Highborne, họ trung thành tuyệt đối và phục tùng mọi mệnh lệnh của nữ hoàng, đồng thời họ tin rằng mình là một tầng lớp cao hơn những người Night Elf bình thường khác. Mặc dù nữ hoàng đối sử rất công bằng với tất cả, nhưng những Highborne vẫn bị đố kị và ghen ghét bởi phần lớn người Night Elf còn lại.

Cũng giống như các pháp sư hay nhà tiên tri, nữ hoàng rất tò mò và ham muốn tìm hiểu về nguồn nước của sự bất tử. Nữ hoàng ra lệnh cho những Highborne phải tìm ra những bí mật và ý nghĩa thực sự của hồ nước đối với thế giới. Các Highborne chôn mình trong công việc, không ngừng nghiên cứu về hồ nước. Càng ngày, họ càng tăng cường những khả năng vận dụng và điều khiển nguồn năng lượng bao la phát ra từ nguồn nước. Càng thực hiện nhiều cuộc thí nghiệm, họ hiểu ra rằng có thể sử dụng nguồn năng lượng này để tái tạo cũng như phá huỷ. Những Highborne càng ngày càng thiếu thận trọng và bất cẩn, đắm chìm vào trong những pháp thuật mới, họ quyết tâm làm chủ nguồn năng lượng và những pháp thuật mạnh mẽ. Mặc dù biết rằng ma thuật sẽ rất nguy hiểm nếu không được tìm hiểu và sử dụng cẩn thận, nhưng Azshara và các nô bộc của mình vẫn bắt đầu thử nghiệm những phép thuật một cách vội vàng và lơ là, bất cẩn. Cenarius và nhiều học giả khác của người Night Elf cảnh báo rằng kết quả sẽ chỉ là tai hoạ nếu dàm đùa bỡn một cách thiếu thận trọng với những ma thuật luôn luôn biến đổi. Bất chấp sự can ngăn này, Cenarius và những kẻ cận thần vẫn ngoan cố thực hiện và tăng cường nguồn sức mạnh mới của họ.

Cùng với sự mạnh lên của họ, Azshara và các Highborne càng ngày càng thay đổi một cách rõ rệt. Những người tự coi mình ở tầng lớp trên này trở nên hung ác với những nhười Night Elf còn lại. Bóng tối, vẻ ngoài bí ẩn, khó chịu dần lấn mất vẻ đẹp của Azshara. Bà ta dần mất đi lòng thương yêu và quan tâm tới những thần dân của mình và từ chối những công việc liên quan tới những người Night Elf, ngoại trừ đối với những Highborne trung thành của bà ta.

Học giả trẻ tuồi Furion Stormrage, người đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu những pháp thuật cổ xưa (gọi là Druidism) bắt đầu nghi ngờ rằng một nguồn năng lượng ghê gớm đã làm biến chất vị nữ hoàng tôn kính của mình. Mặc dù không thể nhận thức rõ ràng điều tồi tệ gì sắp xảy ra, nhưng ông biết rằng sự sống của người Night Elf sắp có những biến đổi lớn mà lâu dài.

Phần 6: Cuộc chiến cổ xưa

10.000 năm trước Warcraft I.

Những thí nghiệm và sử dụng phép thuật một cách bất cẩn của các Highborne đã làm sinh ra những làn sóng năng lượng xuyên qua hồ nước và tới vùng không gian Great Dark vô tận. Dòng chảy năng lượng này được cảm nhận bởi những kẻ vô cùng ghê gớm ngoài thế giới Azeroth. Đó chính là Sargeras, kẻ thù lớn nhất của cuộc sống, kẻ huỷ diệt những thế giới. Cảm nhận được nguồn năng lượng mạnh mẽ này, Sargeras tìm hiểu kĩ về thế giới Azeroth và nhận thấy sự vô tận của nguồn năng lượng phát ra từ nguồn nước vĩnh cửu. Lòng tham và cơn thèm khát sức mạnh trào lên, Sargeras quyết định huỷ diệt thế giới này và chiếm nguồn năng lượng bất tận đó cho riêng mình.

Sargeras tập trung đội quân quỷ dữ của mình và đặt cho nó cái tên Burning Legion, chuẩn bị một cuộc tấn công lớn tới Azeroth. Đội quân gồm hàng triệu những loài ma quỷ hung ác, tất cả chúng đang trong cơn thèm khát một cuộc chiến xâm lăng đẫm máu. Những tay sai thân cận của Sargeras, Archimonde và Mannoroth được Sargeras trao quyền chỉ huy binh đoàn ma quỷ này.

Trong thời điểm đó, nữ hoàng Azshara tâm trí đã bị lấn át bởi cơn thèm khát phép thuật, cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của Sargeras, nữ hoàng cho rằng Sargeras đủ quyền năng để thoả mãn cơn thèm khát của mình nên đã đồng ý giúp Sargeras tiến tới thế giới của chính mình. Ngay cả những Highborne, nô bộc của nữ hoàng cũng bị mê hoặc, và bắt đầu tôn thờ, coi Sargeras như vị thánh của họ. Để biều lộ lòng trung thành, họ giúp Azshara mở một cánh cổng xoáy lớn ngay tại lòng hồ nước vĩnh cửu.

Khi mọi sự chuẩn bị đã hoàn thành, Sargeras bắt đầu cuộc xâm lược thảm khốc của mình. Những chiến binh quỷ dữ ào ạt xông tới thế giới qua cánh cổng mà Azshara và các nô bộc đã tạo nên và tấn công vào thành phố, nơi những người Night Elf còn đang chìm trong giấc ngủ say. Chỉ huy bởi Archimonde và Mannoroth, quân đoàn quỷ tràn khắp đại lục Kalimdor, chúng đi đên đâu, nơi đó chỉ còn tro tàn, khói lửa, sự đau khổ. Những tên chúa quỷ (Demon Warlock) gọi những con Infernal khổng lồ từ trên bầu trời lao xuống giống như những thiên thạch của địa ngục, phá tan những đền thờ, lâu đài đẹp đẽ. Một phần khác của binh đoàn quỷ, những tên Doomguard khát máu tràn khắp các vùng đất, cánh đồng ở Kalimdor, chúng giết tất cả những sinh vật chúng bắt gặp trên đường. Còn những con thú hoang man rợ Hellhound tàn phá các vùng nông thôn mà không gặp bất kì sự chống trả nào đáng kể. Mặc dù những chiến binh Kaldorei dũng cảm chiến đấu bảo vệ mảnh đất của mình, nhưng họ buộc phải rút dần, mất đi từng mảnh đất trước sức mạnh điên cuồng của bầy quỷ.

Trước sự tấn công của Burning Legion, Malfurion Stormrage quyết định tìm sự giúp đỡ cho những người Night Elf đang bị bao vây. Malfurion vô cùng tức giận trước sự phản bội dân tộc của các Highborne, nhưng chính ông lại có người em trai là Illidan cũng là một Highborne. Vừa cố gắng thuyết phục em trai từ bỏ nỗi ám ảnh và thèm khát sức mạnh, phép thuật, đồng thời tìm kiếm Cenarius và tập trung một đội quân phản kháng. Nữ tu trẻ tuổi xinh đẹp Tyrande cũng đồng ý theo giúp hai anh em Stormrage. Mặc dù cả hai anh em Stormrage đều dành tình yêu cho Tyrande, nhưng trái tim của nàng lại chỉ dành cho một mình người anh Malfurion. Ghen tức trước tình yêu đẹp của anh trai và Tyrande, nhưng với Illidan, vết thương lòng đó không là gì so với sự khó chịu của cơn thèm khát phép thuật.

Sự phụ thuộc của Illidan vào năng lượng phép thuật ngày càng tăng. Illidan phải đấu tranh để điều khiển bản thân mình trước cơn đói khát đó. Với sự giúp đỡ của Tyrande, Illidan đã có thể làm chủ được bản thân và giúp đỡ anh trai mình tìm kiếm vị bán thần Cenarius. Cenarius sống ở vùng đất thiêng Moonglades xa xôi tận đỉnh Hyjal, vị bán thần đồng ý giúp những người Night Elf và đi tìm kiếm những con rồng cổ xưa và kêu gọi sự trợ giúp của chúng. Những con rồng, đứng đầu là Nữ hoàng rồng đỏ Alexstrasza quyết định cử một đội quân rồng mạnh mẽ để giúp Night Elf chống lại quân đoàn quỷ dữ của Sargeras.

Cenarius dùng quyền năng của mình kêu gọi những linh hồn lang thang trong rừng, tập hợp một đội quân của những chiến binh cây và dẫn đầu đội quân này chống lại bầy quỷ bằng những cuộc tấn công táo bạo trên vùng đồng bằng. Những đồng minh mới này của người Night Elf đổ về tập trung xung quanh đền thờ Azshara và hồ nước. Mặc dù hiểu rõ sức mạnh của những đồng minh mới này nhưng Malfurion biết rằng, muốn chiến thắng hoàn toàn không thể chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần.

Và một cuộc chiến khổng lồ đã nổ ra trong khắp thành phố trung tâm của Azshara. Trong khi đó Azshara và các nô bộc chờ đợi Sargeras tới. Chúa tể của đội quân quỷ dữ chuẩn bị để vượt qua hồ nước của sự vĩnh cửu để tới thế giới đang bị tàn phá. Khi thân hình khổng lồ của Sargeras bước sát tới bề mặt của hồ nước, Azshara tập trung nguồn năng lượng mạnh nhất của tất cả các Highborne, chỉ bằng cách liên kết tất cả những nguồn năng lượng đó lại với nhau mới có thể tạo ra một cánh cổng đủ lớn để Sargeras vượt qua.

Khi cuộc chiến diễn ra khốc liệt nổ ra khắp Kalimdor, một bước ngoặt khủng khiếp đã xảy ra. Đó là Neltharion, chúa tể rồng đen, trở nên điên loạn trong sự nguy cấp khi chống lại Burning Legion. Neltharion tự tách ra khỏi đội quân rồng và điên cuồng phun lửa từ nơi ẩn nấp của mình. Tự đặt cho mình cái tên mới Deathwing, con rồng lửa khổng lồ quay lưng lại với chính những đồng loại của mình.

Sự phản bộ bất ngờ của Deathwing gây thiệt hại nặng nề, 5 bầy rồng không thể nào hồi phục một cách hoàn toàn được nữa. Cảm thấy bất ngờ, tổn thương và bị xúc phạm, Alexstrasza và những con rồng còn lại quyết định ruồng bỏ những người đồng minh của mình. Mất đi sự trợ giúp của loài rồng, Malfurion và những người bạn tuyệt vọng trước sự tấn công mãnh liệt của bầy quỷ đông hơn rất nhiều lần.

Malfurion tin chắc rằng nguồn nước của sự vĩnh cửu chính là còn đường dẫn Burning Legion tới thế giới. Những người bạn của Malfurion biết rằng hồ nước chính là nguồn gốc sự bất tử và năng lượng của họ nên rất khó chịu trước suy luận này của Malfurion. Tuy nhiên, Tyrande lại thấy được sự sáng suốt trong ý kiến của Malfurion, nàng thuyết phục Cenarius tấn công đền thờ của Azshara và tìm cách đóng con đường tới thế giới của bầy quỷ.

Phần 7: Sự phân chia thế giới

Hiểu rằng nếu nguồn nước bị phá huỷ, sẽ không còn nguồn năng lượng để sử dụng phép thuật nữa, Illidan đã quyết định một cách ích kỉ, ròi bỏ nhóm những người đứng đầu cuộc chiến chống lại Burning Legion và đến thông báo cho Azshara cùng những Highborne biết về kế hoạch của Malfurion. Cơn thèm khát phép thuật và năng lượng cùng với sự ghen tức với tình yêu của Tyrande dành cho anh trai khiến cho Illidan không một chút hối hận khi phản bội Malfurion và đứng về phía Azshara cùng lũ nô bộc của bà ta. Tồi tệ hơn nữa, Illidan còn hứa sẽ bảo vệ nguồn nước bằng tất cả mọi cách có thể.

Mặc dù đau đớn trước sự phản bội của em trai, nhưng Malfurion vẫn cương quyết dẫn nhóm của mình tấn công vào trong đền thời của Azshara. Khi đội quân của họ tiến vào tới phòng lớn, họ thấy các Highborne đã bước vào giai đoạn cuối của quá trình tập trung năng lượng, nhằm tạo ra một cánh cổng đủ lớn cho Sargeras vượt qua. Phép thuật này tạo ra một cơn lốc xoáy khổng lồ sâu trong lòng hồ nước đang cuộn lên dữ dội. Nhận thấy bóng dáng khổng lồ của Sargeras đã tiến sát tới bề mặt, Malfurion ngay lập tức ra lện tấn công.

Azshara sau khi nhận được thông báo của Illidan đã chuẩn bị kĩ càng hơn. Gần như toàn bộ những người đi theo Malfurion ngã gục trước sức mạnh của vị nữ hoàng đang trong cơn điên cuồng. Tyrande định tấn công Azshara từ phía sau nhưng đã bị chặn bởi những Highborne bảo vệ nữ hoàng. Tuy đánh bại những tên hộ vệ này, nhưng Tyrande cũng bị những vết thương trầm trọng do chúng gây ra. Nhìn thấy người yêu bị đánh ngã, Malfurion nổi cơn thịnh nộ và quyết tâm giết chết nữ hoàng.

Trong khi cuộc chiến diễn ra quyết liệt cả bên trong và bên ngoài đền thờ, từ trong bóng tối, Illidan bí mật tiến sát hồ nước, đã chuẩn bị sẵn những lọ nhỏ và kín, Illidan múc đầy nước vào tất cả những cái lọ mang theo. Tin chắc bầy quỷ dữ sẽ tiêu diệt nền văn minh của người Night Elf, Illidan quyết định ăn trộm những giọt nước thần kì và giữ nguồn năng lượng của chúng cho riêng mình.

Cuộc chiến dữ dội giữa Malfurion và Azshara làm cho phép thuật đang thực hiện của những Highborne trở nên hỗn độn. Cột nước xoáy khổng lồ sâu trong lòng hồ nước nổ tung và tạo ra một chuỗi những vụ nổ khủng khiếp đã làm phân chia thế giới mãi mãi. Vụ nổ khổng lồ làm rung chuyển đền thờ và sinh ra những con động đất khủng khiếp. Khi cuộc chiến giũa Burning Legion và những đồng minh của người Night Elf vẫn đang diễn ra quyết liệt, Hồ nước của sự vĩnh cửu cuộn trào dữ dội và cuối cùng bị phá huỷ.

Khi những cơn địa chấn liên tiếp xảy ra, nước biển dâng lên và tràn vào ngập những khe nứt khổng lồ. Gần tám mươi phần trăm đại lục Kalimdor bị nhấn chìm xuống biển, những phần còn lại tách ra các hướng xung quanh một vùng biển mới hình thành. Ở trung tâm của vùng biển mới này, nơi trước đó là nguồn nước của sự vĩnh cửu thì giờ đây là một cơn bão vô tận của sự giận giữ và những năng lượng hỗn độn. Vết sẹo khủng khiếp của thế giới không bao giờ ngừng và nó được biết đến với cái tên Maelstrom. Nó chính là những gì khiến người ta nhớ đến một sự kiện khủng khiếp, và một thời đại đã bị chôn vùi vĩnh viễn.

Không hiểu bằng cách nào đó, Azshara và nhiều Highborne vẫn sống sót sau vụ nổ. Nhưng chúng bị những cột nước xoáy nhấn xuống đáy đại dương. Hoàn cảnh khác nghiệt, bị ám ảnh, nguyền rủa, các Highborne dần biến đổi hình dạng, trở thành những con Naga hung tợn. Ngay cả Azshara, mang trong mình sự căm thù và tức giận, cũng biến hình thành một con quái vật to lớn và ngay vẻ ngoài của nó cũng đã thể hiện được sự độc ác, nham hiểm, hung dữ bên trong.

Và tại ngay dưới đáy sâu của Maelstrom, những Naga xây dựng một thành phố mới, Nazjatar, và bắt đầu xây dựng lại sức mạnh cho mình. Và phải tới 10000 năm sau, các Naga mới có cơ hội khẳng định sự tồn tại của mình.

Phần 8: Đỉnh Hyjal, món quà của Illidan

Một số ít những người Night Elf còn sống sót sau vụ nổ đã tập trung lại và tìm con đường hướng về vùng đất rộng còn sót lại mà họ có thể nhìn thấy. May mắn hơn, cả Malfurion, Tyrande, Cenarius đều sống sót. Những người anh hùng sau một cuộc chiến thảm khốc và mệt mỏi đồng ý lãnh đạo những người sống sót và xây dựng một vùng đất mới cho họ. Suốt một chuyến đi dài âm thầm, những người Night Elf nhìn thế giới đổ nát của họ, một thế giới đẹp đẽ nay chỉ còn là hoang tàn, sự phá huỷ và chết chóc. Mặc dù Sargeras và đội quân của hắn đã bị đẩy xa khỏi thế giới bởi vụ nổ, nhưng để có được chiến thắng đó, Malfurion và những người theo ông đã phải trả một cái giá quá đắt.

Bên cạnh đó, còn một số Highborne vẫn sống sau cơn hồng thuỷ. Họ cũng tìm theo con đường đến vùng đất mới của những người Night Elf khác. Mặc dù không tin tưởng các Highborne nhưng Malfurion vẫn hài lòng vì ông biết cách Highborne sẽ không thể gây ra được điều gì nếu không có nguồn năng lượng của hồ nước.

Khi những nhóm lớn người Night Elf tiến tới vùng đất mới, họ nhìn thấy đỉnh núi ánh sáng Hyjal vẫn tồn tại. Trong khi tìm kiếm chỗ thích hợp để xây dựng nơi cư trú mới, Malfurion và các Night Elf trèo các con dốc lên tới tận đỉnh cao nhất của Hyjal. Khi xuống tới lòng chảo lớn nằm giữa những đỉnh núi , họ phát hiện thấy một hồ nước nhỏ. Tuy nhiên điều khiến họ bất ngờ là nước trong hồ đã nhiễm phép thuật.

Illidan, sống sót sau vụ nổ, đã tới được đỉnh Hyjal rất sớm trước khi Malfurion và những người theo ông tới nơi. Để bảo vệ những nguồn năng lượng phép thuật cuối cùng còn lại, Illidan quyết định đổ nước mà hắn đã múc từ Nguồn nước của sự vĩnh cửu vào trong hồ nước nhỏ này. Đang hớn hở và vui mừng vì nghĩ rằng hồ nước này sẽ trở thành một nguồn năng lượng mới cho riêng mình, Illidan bất ngờ khi Malfurion xuất hiện. Malfurion cố gắng giải thích cho em trai rằng ma thuật vốn đã rất phức tạp và hỗn độn, sự sử dụng chúgn bừa bãi sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường. Nhưng Illidan ngoan cố không chịu bỏ nguồn năng lượng mới của mình.

Bất lực trước sự điên rồ và ngoan cố của em trai, Malfurion quyết định tấn công và quyết bắt cho được Illidan. Với sự giúp đỡ của Cenarius, ông đã hạ được Illidan và giam hắn vào trong một nhà tù nằm sâu dưới lòng đất, Illidan bị xích chặt và trở nên vô dụng. Để đảm bảo chắc chắn, Malfurion đào tạo một nữ cai ngục, Maiev Shadowsong để canh giữ Illidan.

Lo rằng việc phá huỷ hồ nước mới sẽ lại tạo ra một vụ nổ nữa, người Night Elf quyết định để nó tồn tại. Nhưng Malfurion quyết định rằng họ không được phép học ma thuật nữa, thay vào đó, với sự chỉ bảo của Malfurion, các Night Elf học tập những phép thuật cổ xưa Druidism, những phép thuật có thể giúp họ hàn gắn những vết thương của thế giới và hồi sinh những cánh rừng thân thuộc tại đỉnh Hyjal.

Phần 9: Cây thần Trái Đất và giấc mộng lục bảo

Trải qua nhiều năm, người Night Elf vẫn làm việc không mệt mỏi với hi vọng xây dựng lại mảnh đất cổ xưa của họ với tất cả những gì mà họ có thể. Bỏ lại những đền thờ đổ nát, những con đường đã vỡ vụn, họ bắt tay xây dựng những nơi ở mới giữa những rừng cây xanh, dưới bóng che phủ của những đỉnh núi ở Hyjal. Sau đó, những con rồng vẫn còn sống sót sau cơn địa chấn rời khỏi nơi ẩn nấp, xuất hiện và tìm đến những người Night Elf.

Nữ hoàng rồng đỏ Alexzstrasza, rồng xanh Ysera, rồng vàng Nozdormu ở trên cao và tìm hiểu về những thành quả mà người Night Elf đã làm được. Malfurion, lúc này đã trở thành một Arch Druid đầy sức mạnh và tài năng, chào đón những vị chúa tể của loài rồng, và nói cho chúng biết về sự hình thành của nguồn nước của sự vĩnh cửu mới. Những con rồng lo lắng khi nghe điều này và nghĩ rằng, chừng nào nguồn nước đó còn tồn tại thì đội quân quỷ dữ của Sargeras còn có cơ hội trở lại tàn phá thế giới một lần nữa. Chính vì vậy, Malfurion và ba vị chúa rồng đã có một thoả thuận để giữ an toàn cho nguồn nước và đảm bảo nó sẽ không trở thành con đường để Sargeras và Burning Legion tới thế giới.

Alexzstrasza bắt đầu bằng việc thả một hạt giống lớn vào giữa lòng hồ nước. Hạt giống này nhanh chóng chịu ảnh hưởng của năng lượng bên trong hồ nước mà mọc thành một cái cây khổng lồ. Rễ của cái cây khổng lồ này lớn dần lên ngay trong hồ nước, còn tán lá xanh tươi của nó ngày càng rộng, trở thành một mái vòm khổng lồ che hết một khoảng trời. Cái cây này được coi như một biểu tượng vĩnh cửu cho mối quan hệ giữa nguời Night Elf và thiên nhiên, và nguồn năng lượng chứa đầy sự sống của nó toả đi khắp nơi, nuôi dưỡng những sinh vật còn lại của thế giới. Người Night Elf đặt cho cây thần thế giới (World Tree) cái tên Nordrassil (Vương miện của thiên đường).

Nozdormu, chúa tể rồng vàng hay còn được gọi là Timeless, rắc những bùa chú thần kì lên trên cây thần, và nó khiến cho những người Night Elf mãi mãi không bao giờ già hay chết vì ốm đau, dịch bệnh chừng nào cây thần còn tồn tại.

Ysera, vị thần của giấc mơ, cũng rắc những bùa chú của mình lên cây thần bằng cách liên kết nó với thế giới riêng của Ysera: Emerald Dream (Giấc mộng lục bảo). Emerald Dream là một thế giới tâm linh bất diệt, tồn tại song song bên ngoài thế giới thực. Từ thế giới riêng đó, Ysera điều chỉnh dòng chảy của tự nhiên và con đường phát triển của thế giới. Theo đúng với những thoả thuận, những tu sĩ (Druid) người Night Elf, kể cả Malfurion đều đồng ý ngủ hàng thế kỉ và trong lúc họ ngủ, linh hồn của họ có thể lang thang trên những con đường vô tận trong thế giới của Ysera. Mặc dù rất buồn trước viễn cảnh phải bỏ hàng trăm, hàng nghìn năm cuộc đời vào giấc ngủ, nhưng những tu sĩ này đã rất cao thượng chuẩn bị thực hiện những gì đã thoả thuận với Ysera.

Phần 10: Sự ra đi của những High Elf

7300 năm trước Warcraft I.

Nhiều thế kỉ trôi qua, xã hội mới của người Night Elf ngày càng mở rộng và mạnh mẽ, vượt xa khỏi những rừng cây ban đầu, và họ gọi vùng đất của mình là Ashenvale. Rất nhiều loài sinh vật đã từng rất đông đúc trước khi thế giới bị chia cắt nay lại xuất hiện trở lại và sinh sôi trên vùng đất mới. Dưới sự lãnh đạo cực kì nhân từ và rộng lượng của những Druid, người Night Elf đã có một kỉ nguyên mới sống trong sự hoà bình và yên ổn chưa từng có.

Tuy nhiên, vẫn còn sót lại một số Highborne luôn cảm thấy không yên ổn. Giống như Illidan trước đây, họ rơi vào trạng thái thèm khát phép thuật và năng lượng. Họ bị cám dỗ bởi việc hấp thụ năng lượng của nguồn nước và tiếp tục rèn luyện ma thuật. Dath’Remar, một người rất thẳng tính, lãnh đạo của những Highborne còn sống đã công khai chế nhạo những tu sĩ, gọi họ là những kẻ hèn nhát vì đã từ chối sử dụng phép thuật. Tồi tệ và xấc láo hơn, để buộc các tu sĩ bãi bỏ những luật lệ của họ, Dath’Remar cùng các Highborne đã tạo nên một cơn bão khủng khiếp trên Ashenvale.

Những tu sĩ không thể chịu đựng và chấp nhận việc có những đồng loại của mình phải chết thêm nữa nên quyết định đày ải những Highborne khỏi vùng đất của họ. Dath’Remar và những kẻ đi theo vui sướng vì được giải thoát khỏi những người mà chúng cho là bảo thủ. Những Highborn đóng những chiếc thuyền và bắt đầu cuộc hành trình trên biển của mình. Không ai trong số họ biết rằng chờ đợi họ là những xoáy nước khủng khiếp ở Maelstrom. Họ hăm hở tìm kiếm cho mình một vùng đất mới, để xây dựng một vương quốc cho riêng mình, nơi có thể học và sử dụng phép thuật mà không bị ai ngăn cản. Cuối cùng, những Highborne tìm thấy một vùng đất rộng lớn ở phía đông, sau này được gọi là Lordaeron. Họ lên kế hoạch xây dựng vương quốc phép thuật Quel’thalas, không tôn thờ thần mặt trăng và xoá bỏ tập tục hoạt đông về đêm, thay vào đó tôn thờ mặt trời. Từ đó họ được gọi là những High Elf.

Phần 11: Những người lính gác

Sau sự ra đi của những người anh em ngoan cố và bướng bỉnh, người Night Elf lại quay trở lại với công việc xây dựng và bảo vệ vùng đất của mình. Những tu sĩ, cảm thấy thời gian để thực hiện cam kết của mình đã sắp đến, họ chuẩn bị đi vào giấc ngủ dài, bỏ lại gia đình và những người thân yêu. Tyrande đã trở thành High Priestess (nữ tu), muốn người yêu mình, Malfurion, không rời bỏ nàng để đến với thế giới của Ysera. Nhưng Malfurion mang theo niềm danh dự và trách nhiệm đi vào con đường của những giấc mơ đã nói lời chia tay với Tyrande và thề rằng tình yêu của họ sẽ mãi mãi tồn tại và họ sẽ không bao giờ bị chia cắt.

Chỉ còn lại một mình với trọng trách bảo vệ Kalimdor khỏi những nguy hiểm có thể đến, Tyrande tập trung một nhóm những chiến binh giỏi nhất trong số những người chị em Night Elf của mình. Những nữ chiến binh dũng cảm và được huấn luyện kĩ càng thề sẽ bảo vệ Kalimdor trước bất kì kẻ thù nguy hiểm nào, họ được gọi là những Sentinel (người lính gác). Mặc dù họ thích tự tuần tra trong bóng tối của những khu rừng ở Ashenvale, nhưng các Sentinel vẫn có những người đồng minh khác để có thể gọi tới khi cần thiết.

Trong khi đó vị bán thần Cenarius thì sống ở Moonglade. Những người con trai của ông ta, những Keeper of the Grove (kẻ bảo vệ rừng cây) thì vẫn luôn ở gần những người Night Elf, quan tâm đến họ và giúp những Sentinel duy trì hoà bình trên mảnh đất Kalimdor. Ngay cả những người con gái nhút nhát (khi chiến đấu thì ko nhút nhát chút nào) của Cenarius là các nữ thần rừng (Dryad) cũng xuất hiện thường xuyên hơn.

Nhiệm vụ bảo vệ Kalimdor khiến Tyrande luôn bận rộn, thiếu Malfurion ở bên, nàng luôn cảm thấy ít niềm vui. Nhiều thế kỉ trôi qua trong khi những tu sĩ vẫn chìm trong giấc ngủ dài, nỗi lo lắng về sự quay lại của đội quân quỷ dữ lại xuất hiện trong tâm chí Tyrande. Nàng luôn cảm thấy rằng đội quân khủng khiếp của Sargeras vẫn còn tồn tại ở bên kia bầu trời, trong không gian Great Dark vô tận và đang chuẩn bị cho sự trả thù những người Night Elf và thế giới Azeroth.

Nguồn:
The History of Warcraft (Full). Bài viết trên diễn đàn gamevn.com.

GAMELANDVN.COM