Truyện ngắn Liên Minh Huyền Thoại: Ngôi đền sụp đổ 1

Truyện ngắn Liên Minh Huyền Thoại: Ngôi đền sụp đổ

Truyện ngắn Liên Minh Huyền Thoại: Ngôi đền sụp đổ

Rin vấp ngón chân vào một hòn đá và ngã chúi, nhưng cậu đã kịp lấy lại thăng bằng. Cách cậu vài bước về phía trước, dì cậu ngoảnh lại nhìn.

“Cần cái xác già này chậm lại đợi cháu không? Hả!” bà cười khúc khích.

“Không,” cậu bầm bầm với chân mình. Dì cậu Peria tóc đã bạc, lưng đã còng vì tuổi tác, nhưng vẫn cao hơn Rin vài phân. Cậu đã ước rằng mình cao như người anh trai kinh khủng của cậu nếu ở đây, anh ta sẽ cao vượt cả họ.

Rin chưa bao giờ đến chỗ rừng này. Những cành thông mọc rậm rạp hơn, đến nỗi ánh mặt trời đứng bóng cũng bị phân rã thành những tia sáng li ti dưới giữa vùng bóng râm.

Dì Peria dừng chân. Thoạt đầu, cậu chỉ nghĩ rằng dì mình đang đứng trên một tảng đá rêu phong, nhưng sau khi đuổi kịp, cậu phát hiện ra đó là tàn tích của một bức tượng đá cổ, đã bị xói mòn bởi thời gian. Cậu cẩn thận lần mò giữa những hòn đá trong túi mình.

“À ha! Cháu biết đây là ai không?” Dì Peria hỏi.

“Một người quý tộc cổ trong thành phố hả?” Rin nói.

“Ồ không!” Dì Peria nói một cách vui vẻ. “Nhiều người nghĩ rằng, cô ta chỉ là bóng tối, là một truyền thuyết. Một hình tượng mang tên Kẻ Che Phủ.”

Dì Peria nâng chiếc đèn lồng về phía bức tượng. Cánh tay trái của bức tượng đã biến mất đến vai, nhưng bàn tay phải thì đang mở ra, như thể mời họ đi tiếp. Phía trên đầu cô ta là một tấm màn bằng đá được chạm khắc tinh xảo, nhưng giờ đã bám đầy dây leo. Những đóa hoa hồng dại mọc ra từ vai cô ta, vỡ tan và héo úa. Rin có thể nhìn thấy một phần mặt của cô ta đã nứt vỡ thành từng mảng, và cậu lạnh sống lưng. Nửa còn lại của khuôn mặt cũng không khá khẩm hơn mắt còn lại của cô ta đã xỉn màu, và biểu cảm của cô ta khá cau có, cứ như là cô ta vừa uống phải sữa thiu ấy.

“Không thích cô ấy à?” Dì Peria nói,ra vẻ phấn khởi. “Cháu không phải là người duy nhất đâu. Cô ta không phải là người được yêu mến nhất. Nhưng cô ta biết tất cả mọi thứ về sự trả thù.”

Đôi mắt Rin mở rộng. Cậu đã cẩn thận thế cơ mà.

“Đúng, đúng, ta đã nghe tiếng những hòn đá lạch cạch trong túi cháu,” Dì Peria nói. “Ta biết cháu đang muốn trả đũa anh trai cháu. Cậu ấy không cố ý làm cháu đau, cháu biết thế mà.”

“Anh ấy lấy cán rìu đánh vào mắt cháu!” Rin khóc lóc. “Anh ấy muốn gì cơ chứ? Anh ấy nên được dạy cho một bài học chứ?”

“Anh đang chỉ cháu cách để chặt củi mà. Cháu biết anh sẽ không cố ý làm đau cháu mà,” Dì Peria nói.

“Anh ấy đáng phải bầm mắt như cháu!!”

“Nếu như cháu cho anh ấy bầm mắt, vậy cháu nghĩ anh ấy có học được gì không, hửm?”

Rin không nghĩ rằng Dì Peria sẽ thích câu trả lời của cậu, thế nên cậu im lặng.

“Không trả lời à? Một câu chuyện nhé!,” Dì Peria nói. “Lắng nghe nè!”

Rin ngồi xuống đối diện bức tượng. Thở dài một tiếng, cậu ngả đầu lên đôi tay mình.

“Ngày xửa ngày xưa, nơi khu rừng sâu thẳm nhất, tăm tối nhất, một chốn câu cối mọc um tùm đến nỗi cháu chẳng tài nào thấy được bầu trời hay các vì sao, là nơi ở của Kẻ Che Phủ, xa lánh khỏi bất kì khu dân cư nào. Dù chỉ một vài người được diện kiến cô ấy, nhưng họ tin rằng cô ấy lớn tuổi hơn cả bình minh, sắc sảo và thông minh hơn mọi thứ nơi vùng đất này. Những kẻ với những mối xung đột mà bản thân không thể giải quyết, sẽ tìm đến cô để nhận phán quyết cuối cùng, để tìm kiếm sự thông thái, sự tuyệt đối và đôi khi, là cả sự trừng phạt. Nhưng họ luôn phải cẩn thận, bởi bài học mà cô trao không phải lúc nào cũng dễ chịu cả.

“Một ngày, một Mục Sư và Môn Đồ của ông ta đã vào khu rừng để tìm Kẻ Che Phủ, bởi tội lỗi mà người Môn Đồ đã gây ra. Người Môn Đồ đã hành động khi giận dữ, và tấn công thầy mình bằng một chiếc lư hương. Nhang cháy tàn đã khiến mặt của vị Mục Sư bỏng nặng với những vết sẹo kinh hoàng. Người Môn Đồ biết mình đã sai, và muốn tìm kiếm sự sám hối.

“Cả hai người phải đi suốt một ngày một đêm để đến được chỗ ở của Kẻ Che Phủ.

“Họ vào trong một hang động được thắp sáng bởi những ngọn nến. Nước nhỏ giọt từ trên trần hang, những món dược phẩm kỳ quái được xếp dọc theo các bức tường. Nó nồng mùi xác chết và rêu phong. Vài chiếc lông vũ đen tuyền của loài quạ nằm rải rác trên mặt sàn.

“Một hình dáng lặng thinh bước ra từ trong bóng tối để gặp họ Kẻ Che Phủ. Một tấm the đen che phủ hầu như toàn bộ hình dáng của cô, nhưng đôi mắt kỳ quái màu tím của cô vẫn rực sáng. Cô đi chân trần trên sàn đá lạnh lẽo. Khi người Môn Đồ kể câu chuyện của cậu ta, cô đã nhìn cậu với một ánh mắt nghiêm khắc.

“‘Ta thấy hành động của cậu không hề là vô tình,’ Kẻ Che Phủ cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng cô, dù chỉ là tiếng thều thào, sắc nhọn như một bụi gai. ‘Cậu đã có chủ ý và cố tình làm điều đó. Bởi thế, cậu cảm thấy đau đớn khi đã làm thầy mình đau.’

“‘Vâng, cháu muốn chuộc lại và dứt bỏ được lỗi lầm của mình,’ cậu nói.

“‘Tội lỗi có thể là một người thầy tốt cho một trái tim khiêm nhường. Vì sao cậu lại đánh thầy mình?” cô hỏi.

“‘Đó là một hành động bồng bột trong cơn giận. Cháu đã sai,’ người Môn Đồ nói.

“‘Có thể. Vì sao cậu lại giận?’ Kẻ Che Phủ hỏi.

“Người Môn Đồ quay sang nhìn vị Mục Sư, và cúi gầm mặt xuống.

“‘Do sự ngu muội của cháu, ngừng bài học của thầy cho một môn đồ khác,’ người Môn Đồ nói.

“‘Đó là bài học gì thế?’

“Trước khi người Môn Đồ kịp trả lời, vị Mục Sư đã cắt ngang.

“‘Môn đồ của ta cần được huấn luyện theo nhiều cách,’ ông ta nói. ‘Ta dạy cho chúng lễ nghĩa, lòng kiên nhẫn, và sự kiềm chế. Nếu ta cần, ta sẽ dùng đến roi vọt. Ta không muốn thế nhưng những bài học đó là nghĩa vụ thiêng liêng của ta.

“Kẻ Che Phủ nhìn chằm chằm về phía vị Mục Sư. Phía sau bức màn, mắt cô dường như lục lọi trong ông ta.

“‘Nhưng ông có thích thú với việc đó,’ cô nói.

“‘Ta xin ‘

“‘Nói với ta, có thật là những bài học của ông quý giá đối với những Môn Đồ không? Hay là ông trừng phạt họ chỉ để thích thú với nỗi đau của họ? Kẻ Che Phủ nói.

“‘Không,’ người Môn Đồ cắt ngang. ‘Thầy không thể, thầy quan tâm đến bọn cháu’

“Vị Mục Sư giơ tay lên và đánh vào cậu bé.

“‘Tao không cần cái mồm dối trá của mày nói giúp,’ vị Mục Sư nhổ toẹt, khuôn mặt ông chất đầy sự giận dữ.

“Kẻ Che Phủ mở lòng bàn tay mình ra và trói buộc vị Mục Sư bằng ngọn lửa hắc ám. Sợi xích phát sáng với thứ ánh sáng kỳ dị màu tím, và vị Mục Sư không thể nào phá vỡ nó dù có cố cách mấy.

“‘Ngươi đến để nhờ ta trừng phạt kẻ khác,’ cô nói. ‘Nhưng ngươi lại phớt lờ tội lỗi của chính mình. Tính tự phụ của ngươi sẽ khiến ngươi đau đấy, Mục Sư. Bởi ngươi đã từ chối nhìn lại chính bản thân mình, ta sẽ khiến ngươi phải chịu nỗi đau mà ngươi đã gây ra.’

“Thông qua sợi xích đang trói buộc giữa họ, Kẻ Che Phủ buộc ông ta phải chịu đựng tất cả nỗi nhục nhã, đau khổ, và cô đơn mà ông ta đã gây ra cho những Môn Đồ của mình. Trong nháy mắt, tim của vị Mục Sư ngừng lại, khi một sức nặng kinh hoàng mà ông chưa từng biết đè nặng lên tim ông. Ông khụy xuống, yên vị cho sự tra tấn, khi những ngọn lửa hắc ám bắt đầu lóc đi da thịt ông.

“‘Dừng lại, xin hãy dừng lại!’ người Môn Đồ khóc. ‘Làm ơn, hãy trừng phạt cháu. Thầy đã chịu đủ rồi!’

“‘Cậu vẫn bao che cho ông ấy, ngay cả đến lúc này sao,’ Kẻ Che Phủ nói. ‘Kẻ ti tiện này còn phải học nhiều trước khi thần chết ban cho hắn sự nhân từ. Hắn phải một mình gánh chịu nỗi đau đó để hắn không bao giờ làm đau kẻ khác nữa. Cậu đến đây để tìm kiếm sự thông hiểu giờ thì cậu đã mang gánh nặng đó sẵn rồi.

“Người Môn Đồ không dám xuất hiện tại tu viện trong nhiều ngày tiếp theo. Nhưng khi cơn đói và sức chịu đựng vượt quá giới hạn, cậu cuối cùng cũng đã quên đi nỗi sợ đòn roi từ thầy mình. Nhưng khi trở lại, cậu phát hiện ra rằng vị Mục Sư đã là một con người hoàn toàn khác. Trước đây ông ta tàn bạo và thiếu quan tâm đến bao nhiêu, thì giờ lại kiên nhẫn và dễ chịu bấy nhiêu. Dù vết bỏng trên khuôn mặt ông vẫn chưa lành lại, nhưng bài học Kẻ Che Phủ cho ông còn để lại một vết sẹo sâu hơn thế nhiều.

Dì Peria đặt ngọn đèn dưới chân bức tượng. Một nửa khuôn mặt của bức tượng chìm dần vào bóng tối, ánh sáng lập lòe chảy dọc theo bức màn che của cô như những giọt nước mắt.

“Cẩn thận đó, Rin, mỗi khi cháu muốn trừng phạt người khác. Cháu có dạy cho anh cháu một bài học để anh ấy trở thành một người tốt hơn không? Ngay cả khi anh cố tình đánh cháu, cháu cũng không có lý do để trả đũa một cách ích kỷ như thế.”

Rin cảm thấy những hòn đá nặng trĩu trong túi mình

“Cháu nghĩ là anh cháu cũng đã nói xin lỗi rồi. Sau khi cháu ngã xuống khi bị đánh trúng,” Cậu nói. Cậu nhăn nhó thả những hòn đá xuống nền rừng ẩm ướt.

“Tuyệt lắm! Giờ hãy gửi lời cảm ơn đến Kẻ Che Phủ nào.”

Dì Peria mở chiếc đèn lồng ra và thắp lên một ngọn nến.

“Hãy nhớ rằng trả thù là một hành động tự phụ, còn chỉ dạy là một việc không vì bản thân,” bà nói. “Nếu cháu quên, ta sẽ ở đây để nhắc nhở cháu! Nhé! Và Kẻ Che Phủ cũng có thể làm thế đấy!”

Rin ngắm nhìn đám khói cuộn lên, lấp đầy con mắt trống rỗng của bức tượng, và rồi bao phủ hoàn toàn bức tượng trong bóng tối. Khi cậu ngoảnh lại, Dì Peria đã lần mò qua lớp cây rừng tự lúc nào, để quay về phía ngôi làng. Rin hộc tốc chạy theo sau.