LMHT: Truyện ngắn “Ngày tiến bộ”

Tamara khóa cửa và ngừng lại trên đường xuống cầu thang để đổ rác. Cô từng thắc mắc không biết chúng sẽ đi đâu, trước khi nhận ra rác rưởi chỉ có trút xuống dưới thôi. Đâu đó phía dưới Zaun, sẽ có một khu vườn tươi tốt hơn bất kỳ nơi nào. Cô đặt thùng rác ở nơi chỉ định, và vòng theo cầu thang xoắn tới phòng ăn chung. Vài tập sự khác như cô đang ăn sáng hoặc điên cuồng chắp vá thứ thiết bị họ hy vọng sẽ thu hút sự chú ý của một gia tộc nào đó. Tamara đặt tay lên túi vai, cảm thấy tự hào về thứ mình đã tạo ra. Cô đã làm chính xác theo bản vẽ, dù công đoạn cuối cùng đi ngược lại nguyên tắc nghề nghiệp của cô.

Cô vẫy tay đáp lại vài lời chào uể oải, nhưng không dừng chân chuyện trò. Một số người chỉ ngủ một hai tiếng mỗi đêm suốt hai tuần qua, và cô sẽ ngạc nhiên nếu không có ai ngủ gục trong buổi thử tài hôm nay. Cô bước ra ngoài phố trước khi có ai kịp làm cô chậm trễ, và ánh nắng rực rỡ khiến tâm trạng cô tốt lên đôi chút.

Những tòa nhà cao lớn được xây dựng bằng đá vôi cắt vuông vức và gỗ vát cạnh. Phản chiếu qua những món trang trí bằng đồng, chì và đồng đỏ, ánh dương lóa mắt soi rọi mọi bề mặt. Con phố ồn ào đông đúc, chật kín đàn ông đàn bà ăn mặc chỉnh tề qua lại như mắc cửi. Người đưa thư chen lấn giữa các viên thư lại, lái buôn thực phẩm và nhân viên kiểm hàng, để lại một tràng la ó và giơ nắm đấm. Mấy thợ hàn lang thang miệt mài với đống hàng hóa đặt trên mặt thùng, sẵn sàng chạy khi thoáng thấy bóng cảnh vệ. Đám du thủ du thực từ Zaun lẩn khuất tại góc phố, tìm kiếm nạn nhân để móc túi. Có những đứa trẻ và thiếu kinh nghiệm hơn bị đám trẻ lớn đuổi ra khỏi khu vực dễ kiếm ăn gần cầu.

Tamara dè chừng chúng khi đi xuống phố, từng bước đi chính xác và chắc chắn. Cô không có nhiều thứ đáng để trộm, nhưng điều cuối cùng cô cần trong ngày này là một thằng nhóc mót được gì từ cô. Mùi cá nướng và bánh mỳ Shurima mới ra lò khiến cô chảy nước miếng. Cô dừng một phụ nữ đang đẩy xe thùng lại và mua một ít nước sắc nóng, cùng với món bánh bột nhào mà cô trót nghiện hơi quá.

“Chúc mừng Ngày Tiến Bộ, cô bé thân mến!” người phụ nữ nói khi Tamara đặt một ngân cụ vào tay và bảo bà giữ lại chỗ tiền thừa. “Mong các bánh răng quay đúng chiều với cô.”

Âm sắc của bà nghe hơi lạ tai với Tamara, như thể bà có tất cả thời gian trên đời để nói ra điều mình muốn nói, nhưng cũng chẳng là gì khi ở gần Chợ Ranh Giới thế này: một sự hòa trộn giữa điệu bộ của Piltover và bình dân của Zaun.

“Cảm ơn,” Tamara đáp. “Mong Mây Xám không bao giờ gõ cửa nhà bà.”

Người phụ nữ gõ lên đầu và trái tim, một dấu hiệu cho thấy bà được sinh ra bởi cha mẹ ở cả Piltover lẫn Zaun. Cư dân hai thành phố này cứ thích vờ như họ là hai thực thể tách biệt, nhưng họ lại gần gũi nhau nhiều đến không ngờ. Tamara ngấu nghiến cái bánh và đi đến cuối đường, cách đó đúng hai mươi bước, nơi cô gặp đường lớn của Đại lộ Đồng Hồ. Cô rẽ phải, uống hết cốc nước sắc và đếm bước chân khi đi qua mỗi giao lộ. Các tòa nhà ở đây lớn hơn so với khu phố tập sự cô đang trọ, xây nên từ đá hoa cương đánh bóng và cột trụ thép.

Đèn hóa học chiếu rọi tạo nên một màu rực rỡ cho không khí buổi sáng. Thật vô nghĩa khi thắp chúng lên khi còn sớm thế này, nhưng Tamara đã biết rõ xã hội Piltover bị thống trị bởi tiền bạc và quyền lực – thứ này là nhân tố thúc đẩy thứ kia. Nó có mặt ở mọi nơi: đường cắt của quần áo người ta mắc, sắc màu tươi sáng và quy mô của những buổi từ thiện. Tamara bắt gặp nhiều cặp đôi đang tản bộ; những con người lịch thiệp mang trên mình những nâng cấp tinh vi. Một phụ nữ đeo phiến má với kính Hextech trông như viên ngọc phủ lấy một bên mắt. Tay cô ta bám vào một người đàn ông đeo găng tay kim loại lấp lánh trong ánh sáng. Bên kia phố, một gã gù dường như gắn máy thở sau lưng – một bình nước đầy chất lỏng xanh lá sủi bọt phun ra làn hơi mờ mờ.

Cô thấy người khác nhìn vào ngưỡng mộ và ngạc nhiên, nhưng cô đã được huấn luyện để nhận ra điều kẻ khác không thể.

Hai nâng cấp Hextech đó là đồ giả.

Tamara đã nghiên cứu công nghệ mới nổi ở Piltover đủ sâu để biết cái gì là thật và cái gì không. Phiến má là bạc nung dán lên mặt người phụ nữ, và mắt kính lúp chẳng là gì hơn một thấu kính bằng đá có khắc dấu của một tạo tác gia giả tưởng. Cánh tay kia chỉ là găng tay đồng thường có chứa lân quang nhặt từ Zaun. Chỉ cái máy thở là hàng thật, và màu đỏ máu trong mắt gã gù, cùng với vẻ cứng cỏi bên ngoài, cho Tamara biết hắn đến từ tầng sâu của Zaun.

Cô đi từ Đại lộ Đồng Hồ sang Phố Thủy Tinh, dọc theo Đường Trăm Quán Rượu ngoằn ngoèo dẫn vào Đại lộ Thiên Văn tới Quảng trường Ẩn Danh, nơi khối cầu vĩ đại của Zindelo nằm im lìm sau vụ mất tích bí ẩn của người phát minh ra nó năm ngoái. Đám đông tụ tập quanh đó; những nhà sáng chế, nghệ sĩ và cả dân Zaun đi lên thành phố bên trên trong ngày.

Gysbert đã bảo cô thành phố Zaun quê anh có cái nhìn khác về Ngày Tiến Bộ, nơi anh quả quyết chính là Thành phố Tân tiến trước thời Piltover. Trên đây, Ngày Tiến Bộ đánh dấu thời khắc Cổng Mặt Trời được mở lần đầu, cho phép giao thương qua lại dễ dàng giữa đông và tây Valoran. Nó cũng đánh dấu thời khắc tiền thuế đổ vàng vào ngân quỹ của thành phố. Phía dưới Zaun, đây là ngày để tưởng nhớ những mất mát trong kiến tạo địa chất đã tạo nên cầu nối đông-tây và nhấn chìm cả quận dưới lòng nước.Một ngày, hai góc nhìn khác biệt.

Tamara đi qua quảng trường, tránh đụng phải những người đưa tin đang qua lại như mắc cửi. Một kẻ đang đi dạo, Noami Kimba, vẫy tay và hôn gió cô. Họ đã gặp nhau ba lần ở trong không khí buổi chiều oi bức, và mỗi lần Kimba đều cho cô cơ hội qua đêm trong vòng tay cô ta. Lần nào Tamara cũng từ chối, cô quá bận bịu cho bất kỳ trò tiêu khiển nào khác, nhưng nếu có thể ở lại lâu hơn vào hôm nay, cô có thể chấp nhận đề nghị tới. Cô đi qua cổng vòm phía bắc quảng trường vừa lúc một người đàn ông râu ria to lớn với giáp vai kim loại và mũ trụ sắt bước vào. Tay ông ta là một đống kỳ quái chạy bằng pít-tông và hơi nước, và Tamara nhận ra một trong những giáo đồ vô danh của Hội Tiến Hóa Huy Hoàng. Ông ta gầm gừ với cô trước khi bước vào quảng trường để diễn thuyết với người qua lại bằng sự nhiệt thành với thần học và ma kỹ. Cô mặc kệ ông ta và quay sang Đường Chéo, hướng tới Cầu Công Nghệ, vẫn đếm từng bước chân.

Thành phố mở ra phía trước cô, để lộ đường nứt vĩ đại chia đôi nam bắc Piltover. Nhìn có vẻ đã rất cổ xưa, di tích của những lực kiến tạo địa chất, nhưng chẳng có gì tự nhiên tạo ra nó cả. Thói ngạo mạn và ham muốn làm chủ các nguyên tố của con người chính là nguyên nhân. Tamara ngưỡng mộ sức mạnh ý chí cần đến để lên kế hoạch táo bạo chia đôi mặt đất và phá hủy phân nửa Zaun được coi là cái giá chấp nhận được cho tương lai phồn thịnh.

Tòa tháp lớn của Đại học Ma Kỹ nổi lên kiêu hãnh trên vách đá rộng, nối với sườn trên bằng các cây cầu treo và cáp kim loại dày đung đưa như dây đàn khi gió biển thổi mạnh vào. Cây cầu chính là kỳ quan từ thép và đá, đông đúc người đi qua lại giữa hai nửa Piltover và rủa xả đám buôn rượu vang và thịt đã dựng quầy hàng chắn giữa đường. Những kẻ còn say xỉn từ đêm trước được dẫn lối bởi cảnh binh mặc áo xanh ủng sáng bóng và quần chẽn. Ở bất kỳ thành phố nào khác, họ trông thật lố bịch, nhưng ở đây thì sự hiện diện của họ lại quá bình thường. Đám móc túi đeo nhẫn gắn lưỡi lam xẹt qua xẹt lại trong đám đông, và sẽ có hơn một gã say về nhà với cái ví rỗng.

Phía bắc thành phố là nơi nhiều gia tộc đặt dinh thự và phức hợp công xưởng được canh gác nghiêm ngặt. Hầu hết giao thông trong hôm nay đều đi theo hướng đó. Cô thấy một đống tập sự băng qua cầu, mang theo các phát minh với sự chăm chút của một bà mẹ mang đứa bé sơ sinh. Cô tìm kiếm gương mặt thân quen của Gysbert và Colette, nhưng đơn giản là có quá nhiều người. Tamara đến cuối cầu và hít một hơi. Thường thì cô không sợ độ cao, nhưng chênh lệch giữa Piltover và Zaun đủ làm người ta hoa mày chóng mặt.

Hai bức tượng quan chức mặc áo choàng đặt hai bên đường dẫn tới cầu, một cái đại diện cho thần của cải, cái còn lại là thần trung thực. Tamara lấy ra một đồng quyển và đặt nó vào bàn tay mở rộng của bức tượng đầu tiên. Trọng lượng của nó kích hoạt cơ cấu bên trong và ngón tay khép lại quanh đồng xu. Lát sau, khi chúng mở ra, đồng xu đã biến mất.

“Tôi luôn chọn bên kia,” một người đàn ông bên cạnh cô nói. Hắn đẹp trai, tóc đẹp, da mịn màng, thế nghĩa là hắn rất giàu. Hơi thở nồng nặc mùi rượu nho. “Tôi thấy tốt hơn là trả cho thứ tôi không có.”

Tamara lờ hắn đi và bước tiếp.

Hắn theo sau cô, dai dẳng như một tên say quắc cần câu và có quá nhiều tiền trong túi.

“Đợi chút nào, cần gì phải thô lỗ thế, thưa tiểu thư.”

“Tôi không thô lỗ, tôi cần đến một nơi và không muốn nói chuyện với anh,” cô nói.

Hắn đi theo cô qua cầu với điệu cười cho thấy hắn xem cô là một thử thách, một người hắn nghĩ có thể mua được với vài kim thuật.

“A ha, cô là tập sự hả?” hắn nói, cuối cùng cũng nhận ra bộ quần áo và túi vai của cô. “Đang trên đường đến buổi thi tài nhỉ? Hy vọng lọt vào mắt một tạo tác sư và được các đại gia tộc giành giật phải không?”

“Không phải việc của anh, nhưng đúng,” cô đáp, hy vọng hắn sẽ nghe ra âm điệu cộc cằn đó và để cô yên. Nhưng không, hắn rảo bước đứng trước mặt cô, chặn đường qua cầu. Hắn ngó cô từ đầu đến chân, như thể đang thẩm định món hàng định mua.

“Một cô gái ưa nhìn. Hơi to xương, nhưng vài bữa ở Lacabro là xong thôi? Cô nói gì đây? Đang là Ngày Tiến Bộ, ai cũng nên vui vẻ một chút chứ?”

“Tôi không hứng thú,” Tamara chen qua. “Tránh ra và để tôi yên.”

“Nghe này, tên tôi là Cella Allabroxus, và tôi biết vài vị tai to mặt lớn ở phía bắc,” hắn tiếp tục cản đường cô. “Đi chơi cùng tôi sáng nay và tôi sẽ nói tốt cho cô, có lợi cho buổi thi tài lắm đó, cô hiểu chứ?”

“Không, cảm ơn,” Tamara nói, và cô có thể thấy chuyện xảy ra tiếp theo. Hắn tóm lấy tay cô, nhưng cô đã bắt được bàn tay hắn trước khi nó kịp chạm vào, xoắn mạnh và gây ra một tiếng thở dốc đau đớn. Nếu tác động thêm chút lực nữa, cổ tay hắn sẽ gãy rời. Cô dùng cơn đau đó để kéo hắn ra thành cầu. Nỗi sợ độ cao đã bay biến, cô đẩy Cella Allabroxus dựa lưng vào rìa đá cao đến thắt lưng.

“Tôi đã tử tế bảo anh để tôi yên,” cô nói ấn mạnh hơn vào cổ tay Allabroxus và gây thêm một tràng tiếng kêu đau đớn. “Giờ tôi hỏi lại, dù không tử tế lắm. Để tôi yên hoặc tôi sẽ đẩy anh xuống và khi họ tìm thấy phần còn lại của anh trên một mái nhà ở Zaun, họ sẽ nghĩ anh chỉ là một gã say không thể đi thẳng đường trên cầu. Rõ chưa?”

Hắn gật đầu, quá đau để nói câu nào.

“Tôi không cần nói tốt hay có lợi gì cả. Tôi hơi bị giỏi trong công việc của mình, và thành bại hay không là ở tôi, cảm ơn nhiều nhé. Giờ thì cười lên, đi về nhà đi. Ngủ một giấc cho tỉnh rượu và nhớ lại lúc này mỗi khi anh định tỏ ra bất lịch sự với một quý cô.”

Cella Allabroxus thở dốc khi Tamara thả cô tay hắn ra. Trong chốc lát, cô thấy hắn định đáp trả bằng thứ gì đó xúc phạm, nhưng cô nhướng mày và khiến hắn nghĩ lại. Xoa xoa cổ tay, hắn lủi mất và Tamara mệt mỏi thở dài. Cô bắt gặp ánh mặt một nhóm móc túi phía bên kia đường và hất đầu về hướng Allabroxus bỏ chạy. Chúng hiểu ý và sải bước đuổi theo hắn.

“Tất cả chuyện này là sao?” một giọng nói vang lên phía sau cô.

Căng thẳng rút khỏi cơ thể Tamara và cô để tay chân được thả lỏng một chút. Vẻ cương quyết lạnh lùng Allabroxus đã thấy biến mất trên mặt cô, thay vào đó là nụ cười rộng mở.

“Không có gì,” cô nói, quay lại nhìn Gysbert và Colette. “Chỉ là một gã say định thử vận may thôi.”

“Cô đến trễ,” Gysbert nói, chỉ qua thành cầu tới sườn kim loại của tháp đồng hồ cơ khí bên dưới tầm một trăm thước. “Nhìn kìa.”

“Anh nói gì vậy?” Tamara hỏi. “Tôi không nghĩ Khao Khát Cũ chỉ đúng giờ nhiều năm rồi.”

“Đúng,” anh nói, và dù cố tỏ ra giận dữ, mắt anh chỉ lộ say mê. “Nhưng chúng ta đã thống nhất là gặp nhau trước khi bóng Khao Khát Cũ đi qua tháp Ma Kỹ.”Anh chỉ vào nơi bóng chiếc tháp đồng hồ thần bí vắt ngang qua phòng thí nghiệm bên dưới, nơi màn khói xanh xám rỉ ra từ ống thông gió. “Thấy không?”

Tamara mỉm cười, đặt tay lên vai anh. Anh nhìn xuống, và mọi cơn giận đều tan biến.

Colette đảo mắt nói, “Đi thôi nào. Gysbert đủ ngốc để tha thứ cho sự chậm trễ của cô, nhưng Nhà Medarda thì không đâu. Họ sẽ đóng cửa vào hồi chuông thứ ba và họ đã gióng hồi thứ hai trước khi chúng ta đến được cây cầu rồi.”

Dinh thự Nhà Medarda không cách xa đầu bắc cây cầu là bao, nhưng đường phố chật như nêm và sẽ có không ít người tìm lối vào để trưng bày phát minh của họ.

“Cô nói đúng,” Tamara nói, xóc lại túi vai và vỗ lên thiết bị trong đó. “Đi và cho mấy tên khốn giàu có này thấy chúng ta làm được gì nào.”

TIN TỨC MỚI CẬP NHẬT: