Pantheon mới sẽ ra mắt trong phiên bản 9.16

Cách đây vài giờ, Riot Games đã công bố video giới thiệu cách mà họ thực hiện để hiện đại hóa hình tượng Pantheon, lối chơi, và cốt truyện trong khi vẫn giữ phần chiến binh vốn có của vị tướng này. Đồng thời, “cha đẻ Liên Minh Huyền Thoại” cũng công bố tiểu sử mới của Pantheon và truyện ngắn “Ngọn thương của Targon” để cộng đồng Liên Minh Huyền Thoại hiểu rõ hơn về vị tướng này sau khi được làm lại.

Pantheon - Mũi Giáo Bất Diệt

HÌNH TƯỢNG LẠI PANTHEON

Hãy theo dõi cách mà những nhà phát triển thực hiện để hiện đại hóa hình tượng Pantheon, lối chơi, và cốt truyện trong khi vẫn giữ phần chiến binh vốn có của nhân vật này.

KĨ NĂNG MỚI CỦA PANTHEON

Những cái nhìn đầu tiên về Pantheon cũng như bộ kĩ năng được “nâng cấp” của Mũi Giáo Bất Diệt. GameLandVN sẽ giới thiệu chi tiết hơn về kĩ năng của Pantheon sau khi vị tướng này có mặt trong máy chủ thử nghiệm PBE (Public Beta Environment).

HÌNH NỀN TRANG PHỤC

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Mặc Định

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Đồ Long

Hình nền trang phục Pantheon mới

Đại Đao Pantheon

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Thợ Làm Bánh

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Chiến Binh Thép

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Myrmidon

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Thợ Săn Xác Sống

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Tàn Nhẫn

Hình nền trang phục Pantheon mới

Pantheon Perseus

TIỂU SỬ PANTHEON MỚI

Atreus được sinh ra giữa những sườn núi khắc nghiệt của Đỉnh Targon, và được đặt tên theo một vì sao trong chòm sao đại diện cho Chiến Tranh – được biết đến với cái tên Pantheon.

Từ khi còn trẻ, anh đã biết rằng chiến trận là định mệnh của mình. Như mọi người khác trong bộ tộc, anh được huấn luyện để tham gia Ra’Horak, đội quân của tộc Rakkor. Chưa bao giờ là chiến binh mạnh mẽ nhất, nhưng Atreus vẫn luôn kiên định, luôn đứng dậy dù cho bầm dập và hay đổ máu đến mức nào đi chăng nữa, hết lần này đến lần khác. Dần dần, anh trở nên đối địch đối với một trong những đồng đội của mình, Pylas – nhưng dù bị đánh ngã bao nhiêu lần đi chăng nữa, anh vẫn đứng dậy. Pylas cũng phải ấn tượng trước sức chịu đựng phi thường ấy, và giữa máu đỏ nơi thao trường, một tình anh em chân chính đã được sinh ra.

Atreus và Pylas là hai trong số những người Rakkor bị rơi vào cuộc phục kích của một đám man tộc, và họ là những người duy nhất sống sót. Khi Thượng Nhân Mặt Trời từ chối tiêu diệt những kẻ xâm lăng ấy, Atreus và Pylas thề rằng bọn họ sẽ đích thân nắm lấy sức mạnh của Thượng Nhân bằng cách leo lên Đỉnh Targon.

Như mọi bậc tiền nhân, họ lại một lần nữa đánh giá thấp sự tàn khốc của chuyến đi, và Pylas đã gục ngã ngay trước khi họ đến nơi. Chỉ còn mỗi Atreus đứng vững khi bầu trời mở ra, biến anh trở thành vật chủ của một Thượng Nhân thần thánh, với thứ sức mạnh đủ để phục hận.

Nhưng kẻ quay lại Rakkor sau đó không hề là một phàm nhân, với ngọn giáo và tấm khiên lấp lánh ánh sáng thượng giới. Mà đó là đích thân Thượng Nhân Chiến Tranh, Pantheon. Phán xét Atreus là không xứng đáng, bởi anh từng là một chiến binh chỉ biết đến mùi thất bại, ngài tước đoạt cơ thể của anh nhằm theo đuổi mục đích riêng của mình – một nhiệm vụ được xem là quá sức đối với người phàm.

Bị ném đến chốn sâu thẳm trong tâm trí mình, Atreus chỉ giữ được những ký ức mơ hồ về việc Thượng Nhân trừng phạt những Darkin, những vũ khí sống được tạo ra từ một thời kì đã bị quên lãng.

Cuối cùng, Pantheon đã ra trận tại một chiến trường cách Đỉnh Targon không xa để đối đầu với tên Darkin Aatrox, kẻ đang muốn vươn đến đỉnh núi. Trận chiến giữa họ nổ ra giữa bầu trời, quét tan những đội quân người phàm dưới chân… cho đến khi điều không thể đã xảy ra. Lưỡi kiếm sát thần của tên Darkin găm sâu vào ngực Pantheon, một đòn chí mạng đã xóa sổ chòm sao Chiến Tranh khỏi thượng giới.

Nhưng khi Thượng Nhân dần chết đi, Atreus – phàm nhân mà ngài đã cho là yếu ớt – đã một lần nữa tỉnh giấc. Bị đâm xuyên lưỡi kiếm của Aatrox, và sức mạnh của Thượng Nhân đang dần tàn lụi, anh đã lấy chút hơi tàn và nhổ toẹt vào mặt tên Darkin. Aatrox chỉ cười nhạo và bỏ đi, để mặc Atreus chết dần.

Nhiều giờ sau, khi lũ quạ vừa đáp xuống, Atreus lại đứng dậy trong đau đớn, lần mò về Rakkor với chỉ một vệt máu để lại. Sau một cuộc đời với đầy những thất bại, thì ý chí sống, cùng cơn thịnh nộ chất chứa bởi sự phản bội, là đủ để anh từ chối cái chết đã thậm chí chạm đến chính hiện thân của Chiến Tranh.

Atreus hồi phục dần trong trang trại nhà Pylas, được chăm sóc bởi Iula, vợ góa của người bạn thân. Nơi đó, Atreus đã nhận ra rằng mình đã bỏ cả đời ra để ngắm nhìn những vì sao trên kia, mà không nghĩ đến những thứ ở ngay bên dưới. Không giống như những vị thần, người phàm chiến đấu bởi họ buộc phải làm thế, vì tử thần luôn chực chờ họ. Hết lần này đến lần khác, những mối hiểm họa không dứt.

Thật vậy, bọn man tộc giờ lại đe dọa đến những ngôi làng phía bắc Rakkor, trong đó có cả nông trại của Iula. Dù đáng ra phải vài tháng nữa anh mới có thể cầm lại ngọn giáo, Atreus đã quyết tâm tự mình chấm dứt mối tai ương này, và rời đi với những món vũ khí Thượng Nhân đã cùn đi.

Tuy nhiên, khi đến nơi, anh thấy những kẻ tử thù của mình cũng đang bị tấn công. Anh nhận ra trong tiếng than khóc ấy, trong mùi máu tanh ấy… rằng họ đã đối đầu với Aatrox.

Chính Aatrox đã đưa lũ man tộc đến vùng đất Targon này, Atreus nhận ra. Dù họ có là kẻ thù của anh đi chăng nữa, họ cũng chỉ giống như những người Rakkor mà thôi – những người phàm bị kéo vào trận chiến giữa những thực thể hùng mạnh hơn. Atreus bỗng thấy căm thù cả lũ Darkin lẫn Thượng Nhân. Họ chẳng khác gì nhau. Họ chính là vấn đề.

Atreus lao mình vào giữa đám man tộc và Aatrox. Nhận ra tấm khiên và ngọn giáo của Thượng Nhân đã gục ngã trong tay mình, tên Darkin chế nhạo anh – Atreus giờ còn hy vọng gì, nếu không có nguồn sức mạnh của Pantheon. Nhưng dù đòn đánh của Aatrox có khiến anh ngã quỵ, chính ý chí của anh đã một lần nữa thắp sáng ngọn giáo Thượng Nhân, giữa những tiếng than khóc của phàm nhân xung quanh… và bằng một bước nhảy hùng mạnh, anh tung một đòn chí mạng cắt rời cánh tay của tên Darkin.

Lưỡi kiếm và tên Darkin gục ngã. Chỉ còn mỗi Atreus đứng vững, chứng kiến vì sao đơn độc mang tên anh rực sáng trên bầu trời thượng giới.

Dù luôn khao khát trở về với trang trại của Iula, Atreus nguyện thề sẽ dành hết thời gian còn lại để chống lại những Thượng Nhân, ác quỷ, hay tất cả những kẻ nắm giữ nguồn sức mạnh quá lớn, bởi chúng chỉ mang đến sự hủy diệt. Từ bỏ cái tên của chính mình, anh đã trở thành Pantheon mới – ngọn giáo Thượng Nhân được thắp sáng bởi ý chí chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.

Và bởi Pantheon thần thánh đã chết đi, Chiến Tranh buộc phải tái sinh dưới hình hài một phàm nhân.

TRUYỆN NGẮN: NGỌN THƯƠNG CỦA TARGON

Một bóng người đơn độc đứng chờ đoàn tùy tùng vũ trang đầy đủ, quay lưng về phía ánh mặt trời. Áo choàng và lông vũ điểm trên mũ trụ của người này bay trong cơn gió nóng nực và khô cằn của vùng sa mạc. Ngọn thương dài đứng sừng sững bên người đó.

Đoàn tùy tùng có ba mươi chiến binh, hầu hết là lính đánh thuê – những kẻ cục cằn và hiếu chiến, mang trên người giáp da đính xích sắt, cùng kiếm, kích và nỏ chiến. Họ bước trên con đường bụi bặm cùng với những con la thồ hàng, văng những câu nói thô tục và những trò cợt nhả – nhưng tất cả dừng lại khi họ nhìn thấy chiến binh bất động trước mặt. Vị thủ lĩnh của đoàn tùy tùng, trong trang phục đen như chiến mã của hẳn, chau mày khi hắn phải dừng cả đoàn tùy tùng lại.

Bóng người trên dốc đá không hề lay động, chắn đường cả đoàn tùy tùng.

“Các người đến với sát ý.” Anh nói.

Giọng nói của anh đanh thép, và có khẩu ngữ thật kỳ lạ.

“Ta đến từ Núi. Các người sẽ không bước thêm nữa.”

Toán lính đánh thuê bắt đầu cười khẩy và chế nhạo.

“Biến đi, đồ điên.” Một tên hét lên. “Nếu không muốn bọn ta đánh dấu đường ta đi bằng đầu của ngươi trên cọc.”

“Cậu ở xa nhà quá đấy, bạn của tôi.” Vị thủ lĩnh nói. “Chúng tôi cũng đang lên núi. Không cần phải đổ máu ở đây.”

Chiến binh cô độc không nhúc nhích.

“Chúng tôi chỉ là những người hành hương, và hành trình của chúng tôi còn rất dài.” vị thủ lĩnh tiếp lời. “Ngoài ra, chúng tôi không thể quay lại nữa. Thuyền của chúng tôi đã giương buồm rồi, thấy không?” hắn nói, tay chỉ về phía sau.

Đằng sau đoàn người, chỉ chưa đầy một dặm, biển sáng lấp lánh như vẩy rồng trong ánh sáng hoàng hôn. Ba ngọn buồm vẫn còn có thể được nhìn thấy, đang dần khuất xa trong hành trình trở về của họ.

“Chúng tôi không có ác ý, hãy yên lòng.” vị thủ lĩnh tiếp tục. “Chúng tôi chỉ đi tìm trí tuệ.”

“Miệng lưỡi của người chỉ phun lời rắn độc.” Người chiến binh cô độc nói. “Ngươi đến vì máu của nhà tiên tri. Quay bước, hoặc bỏ mạng.”

Khuôn mặt của kị sĩ áo đen sa sầm lại, hắn nhún vai quay lại với những người tùy tùng của mình.

“Cứ vậy đi” hắn nói. “Kết liễu hắn.”

Trong chớp mắt, những cây nỏ được nâng lên vai và những mũi tên phủ kín tầm mắt. Tuy vậy, chiến binh cô độc không hề chùn bước, vì những mũi tên đó chẳng là gì trước tấm khiên tròn to và nặng của anh. Người chiến binh bắt đầu tiến lên.

Bước chân của người chiến binh này thật chậm rãi. Anh bước tới với ý chí kiên định, lưng vẫn quay về phía chút ánh nắng còn sót lại, và mũi thương hạ xuống hướng về phía kẻ thù. Một loạt tên khác được phóng ra. Một loạt tên nữa thất bại trước tấm khiên vững chãi.

Tay lính đánh thuê đầu tiên, một người đàn bà, xông tới tấn công, thanh kiếm cong sắc lạnh nhằm thẳng vào cổ họng người chiến binh cô độc. Cô ta bỏ mạng ngay lập tức, với mũi thương ngập sâu trong lồng ngực. Hai kẻ tiếp theo cũng gục ngã nhanh như thế khi mũi thương của anh quét một đường đỏ máu qua cổ họng của một tên, trong khi tấm khiên nặng nề đánh nứt sọ một kẻ khác.

“Tấn công!” Tay thủ lĩnh gầm lên, tay rút một khẩu súng cầu kỳ từ thắt lưng.

Một áng mây trôi qua che đi ánh mặt trời, để diện mạo của người chiến binh được chiêm ngưỡng rõ hơn trong mắt kẻ địch. Anh mang trên người giáp trụ có thiết kế cổ đại, nhưng để tay chân trần, lộ ra cơ bắp rắn chắc. Áo choàng của anh mang màu đỏ máu, nhưng chút ánh hoàng hôn phủ lên khiến nó tựa như sáng lấp lánh ánh sao. Ánh sao đó cũng rực cháy trong mắt anh, ánh mắt kiên định tới từ sau khe hở trên mũ trụ của người chiến binh.

Mỗi bước chân của người chiến binh đều thật linh hoạt, uyển chuyển như làn nước, nhưng mang lại chết chóc cho kẻ thù. Anh tấn công với tốc độ vượt trội hơn bất kỳ người phàm trần nào. Kẻ thù tiếp tục gục ngã, máu của chúng nhuốm đỏ khoảng đất sa mạc cằn cỗi. Di chuyển của anh tựa như không hề khó khăn, và bước chân tiến tới chỗ tay kị sĩ dường như không thể cản phá. Toán lính thuê tiếp tục lần lượt gục ngã. Trong chốc lát, những kẻ còn sống sót quay bước và bỏ chạy trước đối thủ vô địch này.

Tay kị sĩ nâng khẩu súng ngắn lên ngắm vào người chiến binh và siết cò. Bằng tốc độ không tưởng, anh xoay người trong khoảnh khắc, và viên đạn chỉ kịp lướt nhẹ qua mũ của anh. Buông lời thô tục, tay kị sĩ lên đạn để bắn phát thứ hai… nhưng đã quá muộn.

Tấm khiên của người chiến binh tông mạnh vào ngực tay kị sĩ, hất tung hắn khỏi yên ngựa. Lăn xuống đất trong đau đớn, tay kị sĩ bị găm xuống đất bằng bàn chân của người chiến binh trên ngực hắn.

“Ngươi là ai?” hắn rít lên qua kẽ răng.

“Ta là cái chết của ngươi.” người chiến binh lên tiếng. “Ta là Pantheon.”

Tay thủ lĩnh quay đầu nhìn thấy khẩu súng của hắn rơi cạnh đó. Hắn đưa tay với lấy nó trong vô vọng.

“Vui lên đi, phàm nhân.” Pantheon nói. “Ngươi phải cảm thấy thật vinh dự khi được chết bằng Ngọn Thương của Targon.”

Kẻ xấu số định cất tiếng, nhưng lời nói của hắn chưa tròn chữ thì mũi thương của Pantheon đã đâm sâu vào ngực của hắn. Môi hắn mấp máy trong máu đỏ, rồi cơ thể hắn bất động.

Pantheon rút ngọn thương của mình về và quay bước. Hoàng hôn đã kết thúc, và bầu trời giờ đây được soi sáng bởi vô vàn ánh sao.

Một ngôi sao băng rực lửa lướt qua trên bầu trời phía đông, sau những ngọn núi cách xa hàng trăm dặm.

Pantheon nheo mắt.

“Cũng đã đến lúc rồi.” anh nói với bóng đêm, rồi bắt đầu hành trình trở lại với Núi Targon.

TIN TỨC MỚI CẬP NHẬT:

 
Comments

No comments yet.

Leave a Reply