GameLandVN
  • Game
  • eSports
  • Gear
  • Cosplay
No Result
View All Result
GameLandVN
  • Game
  • eSports
  • Gear
  • Cosplay
No Result
View All Result
GameLandVN
No Result
View All Result
  • Game
  • eSports
  • Gear
  • Cosplay
Trang chủ Game

Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Odette

Mời các bạn cùng GameLandVN tìm hiểu về thiên phú và cung mệnh của Odette, nhân vật 5 sao ra mắt trong phiên bản 7.0 nhé!

Hàn Thiên Hải Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
15/08/2026
Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Odette

Mục lục

Toggle
  • Giới thiệu
  • Thiên phú
  • Cung mệnh
  • Gợi ý build
  • Câu chuyện
  • Lồng tiếng
Tên: Odette
Tên khác: 奥黛塔/Áo Đại Tháp
Danh hiệu: Vòng Xoay Tuyết Trắng
Độ hiếm: 5 sao
Vũ khí: Kiếm Đơn
Chốt Tinh Tú: Băng
Thuộc: Đoàn Kịch Korolevskiy
Quốc gia: Snezhnaya
Sinh nhật: 20/02
Cung mệnh: Cung Tuyết Hộc
Vũ công ba lê nổi tiếng của Snezhnaya, đóa hoa giá lạnh nở rộ trong băng tuyết.

Giới thiệu

“Cô ấy múa, múa mãi… ánh mắt và trái tim mọi người đều bay bổng theo từng điệu múa ấy, để rồi lại rơi xuống khi tấm màn nhung khép lại ♪

Nhưng hỡi Odette, Odette ơi, Odette của Snezhnograd, Odette của Đoàn Kịch Korolevskiy, Odette không thuộc về chính mình ♪

Rốt cuộc cô thích được mọi người ngắm nhìn trên sân khấu, hay thích một mình khiêu vũ trên vùng tuyết trắng ♪”

– Một giọng hát vọng ra từ phòng của Vodyanitsa

Ở Snezhnaya, muốn khiến người dân trên mảnh đất băng giá này tự nguyện bước chân vào nhà hát, vốn không phải là việc dễ dàng. Trong những ngày gió lạnh cắt da cắt thịt, mọi người thích thu mình bên lò sưởi hơn là phải lội tuyết đến xem một buổi biểu diễn.

Nhưng buổi biểu diễn ba lê của Odette lại là ngoại lệ.

Mỗi khi tên cô xuất hiện trên tấm áp phích của nhà hát, thì mọi người lại xếp hàng dài trước quầy bán vé. Không phải vì nụ cười ngọt ngào của cô, thực ra cô hầu như chẳng bao giờ mỉm cười với khán giả, càng không phải vì tính tình thân thiện, thường thì khi màn hạ xuống, cô sẽ chẳng nán lại trên sân khấu thêm một giây nào. Người ta đến xem cô biểu diễn, đơn giản chỉ vì, vào khoảnh khắc cô nhón gót, dường như ngay cả cơn gió buốt giá của Snezhnaya cũng phải ngừng lại, còn những động tác chính xác đến tuyệt đối của cô khiến cả khán phòng nín thở. Với những khán giả trung thành dõi theo, chính sự lạnh lùng ấy lại càng tô điểm thêm cho sức hút của cô.

Cô gái đứng dưới ánh đèn sân khấu ấy, đồng thời cũng là một thành viên của Fatui.

Buổi tập của đoàn kịch diễn ra vào sáng sớm, huấn luyện của Fatui vào lúc đêm khuya, đan xen ở giữa là những buổi luyện tập cá nhân và nhiệm vụ đột xuất. Trong phòng tập, sau khi ép chân đến giới hạn, cô liền bắt đầu điệu múa uyển chuyển. Ở nơi huấn luyện, vừa hạ gục đối thủ, cô đã quay người vội vã tiến hành lịch trình tiếp theo. Ngày qua ngày, cô như vũ công trên hộp nhạc không ngừng xoay mãi, dường như chẳng biết mệt mỏi, cũng chẳng cần nghỉ ngơi.

Bạn bè từng tò mò hỏi cô: “Chạy đôn chạy đáo giữa các buổi diễn ba lê và Fatui, không mệt sao?”

Cô khẽ nghiêng đầu, suy nghĩ nghiêm túc một lúc, rồi bình thản trả lời: “Đã quen rồi.”

Thiên phú

Biến Tấu Thiên Nga Tuyết

Tấn Công Thường

Thực hiện tối đa 5 lần đánh kiếm liên tiếp.

Trọng Kích

Tiêu hao thể lực nhất định, vung nhát chém rực rỡ về phía trước.

Tấn Công Khi Đáp

Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường và gây sát thương phạm vi khi chạm đất.

Nhịp Chậm – Điệu Múa Đêm Huyền Ảo

Trình diễn bước nhảy nhẹ nhàng, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng, đồng thời triệu hồi Bóng Hình Độc Diễn của bản thân.

Nếu trên sân tồn tại Bóng Hình Độc Diễn do bản thân Odette triệu hồi, sẽ tiến hành triệu hồi lại và làm mới thời gian duy trì.

Bóng Hình Độc Diễn

Trình diễn luân phiên hai vũ điệu Phất Lông và Xoay Cánh, dùng tư thế múa thanh lịch uyển chuyển để tấn công kẻ địch xung quanh theo chu kỳ, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng.

Ngoài ra, trong 6s sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố Nhịp Chậm – Điệu Múa Đêm Huyền Ảo, Kỹ Năng Nguyên Tố Nhịp Chậm – Điệu Múa Đêm Huyền Ảo của Odette sẽ được thay thế bằng Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Nhịp Chậm – Đoạn Kết Ánh Bình Minh, dùng điệu múa chung để liên tiếp gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng lên kẻ địch xung quanh, đồng thời khi điệu múa chung kết thúc, sẽ gây một lần Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng được xem là sát thương phản ứng Tinh-Siêu Dẫn hoặc Tinh-Khuếch Tán.

Bóng Hình Độc Diễn

Hình chiếu tâm trí cùng khiêu vũ với Odette, có thể triệu hồi ra trận thông qua việc thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố hoặc Kỹ Năng Nộ.

Sẽ trình diễn luân phiên hai vũ điệu Phất Lông và Xoay Cánh, dùng tư thế múa thanh lịch uyển chuyển để tấn công kẻ địch xung quanh theo chu kỳ, gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng.

Tối đa được tồn tại cùng lúc một Bóng Hình Độc Diễn do chính Odette tạo ra.

Ngoài ra, khi gần đó tồn tại Bóng Hình Độc Diễn do bản thân Odette triệu hồi, Kỹ Năng Nguyên Tố Nhịp Chậm – Điệu Múa Đêm Huyền Ảo của Odette sẽ được thay thế bằng Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Nhịp Chậm – Đoạn Kết Ánh Bình Minh.

Nhịp Chậm – Đoạn Kết Ánh Bình Minh

Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt của Odette, liên tiếp gây Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng cho kẻ địch ở gần, và khi kết thúc điệu múa chung, sẽ gây một lần Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng được xem là sát thương phản ứng Tinh-Siêu Dẫn. Khi hợp tấu múa chung, Odette có thể điều khiển phương hướng của vũ điệu.

Tỏa Sáng: Tinh Tú Lấp Lánh: Khi điệu múa chung kết thúc, sẽ chuyển sang gây một lần Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng được xem là sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh tương ứng.

Ngoài ra, sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Nhịp Chậm – Đoạn Kết Ánh Bình Minh, trong thời gian duy trì còn lại của Bóng Hình Độc Diễn, nếu Odette đang trong trạng thái Tỏa Sáng: Tinh Tú Lấp Lánh, thì hai loại vũ điệu của Bóng Hình Độc Diễn sẽ gây thêm Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng được xem là sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh tương ứng.

Nhịp Nhanh – Mộng Ước Cánh Chim Xanh

Trình diễn bước nhảy nhanh và dồn dập, gây nhiều lần Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng, triệu hồi Bóng Hình Độc Diễn của bản thân và nhận Giấc Mơ Thiên Nga Tuyết: Tăng sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh do Odette gây ra.

Ngoài ra, trong 6s sau khi thi triển Kỹ Năng Nộ Nhịp Nhanh – Mộng Ước Cánh Chim Xanh, Kỹ Năng Nguyên Tố Nhịp Chậm – Điệu Múa Đêm Huyền Ảo của Odette sẽ được thay thế bằng Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Nhịp Chậm – Đoạn Kết Ánh Bình Minh.

Nếu trong trận tồn tại Bóng Hình Độc Diễn do bản thân Odette triệu hồi, thì sẽ triệu hồi nó đến bên cạnh và đặt lại thời gian duy trì.

Lễ Xuân Của Người Được Chọn

Khi Odette triệu hồi Bóng Hình Độc Diễn, sẽ còn nhận được 4 tầng Lộng Lẫy.

Lộng Lẫy

Hiệu ứng đặc biệt, nhận được khi Odette triệu hồi Bóng Hình Độc Diễn sau khi mở khóa Thiên Phú Đột Phá “Lễ Xuân Của Người Được Chọn”.

Mỗi tầng Lộng Lẫy sẽ tăng 15% sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh nhân vật gây ra, duy trì đến khi Bóng Hình Độc Diễn rời trận hoặc triệu hồi lại Bóng Hình Độc Diễn.

Khi Odette dự bị trong đội, mỗi giây Odette sẽ xóa bỏ 1 tầng Lộng Lẫy, đồng thời khiến nhân vật khác trong đội ở gần nhận được số tầng Lộng Lẫy tương ứng.

Bi Ca Của Kẻ Chân Thành

Dựa trên phần Tấn Công vượt quá 1000 điểm của Odette, cứ mỗi 100 điểm Tấn Công sẽ khiến sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh do Odette gây ra tăng thêm 1.5% mức gốc, tối đa tăng thêm 30% sát thương gốc theo cách này.

Chúc Phúc Tinh Tú – Vũ Điệu Bình Minh Bạc

Khi ở trong Vùng Trục Sao/Trong 8s sau khi nhân vật trong đội kích hoạt phản ứng Tinh-Khuếch Tán ở gần, Odette sẽ phân biệt tiến vào trạng thái Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn/Tỏa Sáng: Tinh-Khuếch Tán.

Khi nhân vật trong đội kích hoạt phản ứng Siêu Dẫn/Khuếch Tán Nguyên Tố Băng, sẽ chuyển thành phản ứng Tinh-Siêu Dẫn/Tinh-Khuếch Tán, đồng thời tăng sát thương cơ bản của các phản ứng kể trên do nhân vật trong đội gây ra dựa trên Tấn Công của Odette: Mỗi 100 điểm Tấn Công sẽ tăng 0.7% sát thương cơ bản của các phản ứng kể trên, tối đa tăng 14% sát thương theo cách này.

Vùng Trục Sao

Khi kích hoạt phản ứng Tinh-Siêu Dẫn, khu vực lân cận sẽ tạm thời chuyển thành Vùng Trục Sao. Khi ở trong Vùng Trục Sao, nhân vật chỉ định sẽ tiến vào trạng thái Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn, khiến các kỹ năng khác nhau lần lượt nhận được hiệu quả cường hóa tương ứng.

Giấc Mộng Mùa Đông Trong Tiếng Vọng

Hiển thị đặc sản khu vực Snezhnaya trên bản đồ nhỏ.

Luyện tập vũ đạo trong lúc rảnh rỗi, biết đâu sẽ còn kích hoạt thêm hiệu quả khác…

Cung mệnh

“Sớm Mai Chưa Từng Nhảy Múa, Nàng Ngắm Nhìn Bóng Đổ”

Sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố đặc biệt Nhịp Chậm – Đoạn Kết Ánh Bình Minh, khi kết thúc điệu múa chung, Odette sẽ còn gây thêm một lần Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng lên kẻ địch ở gần, sát thương này được xem là:

– Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn hoặc không trong trạng thái Tỏa Sáng: Sát thương phản ứng Tinh-Siêu Dẫn tương đương 300% Tấn Công của Odette.

– Tỏa Sáng: Tinh-Khuếch Tán: Sát thương phản ứng Tinh-Khuếch Tán tương đương 450% Tấn Công của Odette.

Ngoài ra, Thiên Phú Đột Phá “Lễ Xuân Của Người Được Chọn” sẽ được cường hóa: Khi triệu hồi Bóng Hình Độc Diễn, Odette sẽ nhận thêm 2 tầng Lộng Lẫy, đồng thời khi Odette dự bị trong đội, tốc độ xóa Lộng Lẫy tăng lên thành 2 tầng mỗi giây.

“Nàng Muốn Thấy Giấc Mơ Thiên Nga Tuyết Chưa Từng Thấy”

Thiên Phú Đột Phá “Lễ Xuân Của Người Được Chọn” được cường hóa: Mỗi tầng Lộng Lẫy sẽ còn tăng 7% Tấn Công của nhân vật.

Ngoài ra, khi Bóng Hình Độc Diễn trong trận, nếu Odette đang trong trạng thái Tỏa Sáng: Tinh Tú Lấp Lánh, kẻ địch ở gần Bóng Hình Độc Diễn sẽ còn giảm 20% Kháng Nguyên Tố tương ứng:

– Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn: Nguyên Tố Băng và Lôi.

– Tỏa Sáng: Tinh-Khuếch Tán: Nguyên Tố Băng và Phong.

Tỏa Sáng: Tinh Tú Lấp Lánh

Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn và Tỏa Sáng: Tinh-Khuếch Tán đều được gọi chung là trạng thái Tỏa Sáng: Tinh Tú Lấp Lánh

Nhân vật cùng lúc chỉ có thể chịu ảnh hưởng bởi một trạng thái Tỏa Sáng, đồng thời sẽ ưu tiên chịu ảnh hưởng bởi Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn.

“Phải Đuổi Theo Cơn Gió Gào Thét, Một Mình Bay Lên”

Cấp kỹ năng Nhịp Chậm – Điệu Múa Đêm Huyền Ảo +3.

Tăng tối đa đến cấp 15.

“Bay Lên, Rơi Xuống Bầu Trời Xanh Mơ Hồ Và Rực Cháy”

Kỹ Năng Nộ Nhịp Nhanh – Mộng Ước Cánh Chim Xanh được cường hóa: Khi Odette nhận Giấc Mơ Thiên Nga Tuyết, sẽ còn khiến nhân vật khác trong đội ở gần tăng sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh gây ra, mức tăng tương đương 50% hiệu quả Giấc Mơ Thiên Nga Tuyết.

Ngoài ra, khi nhân vật trong đội gây sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh lên kẻ địch, Odette sẽ còn thực hiện một lần tấn công phối hợp lên kẻ địch, gây một lần Sát Thương Phạm Vi Nguyên Tố Băng, mỗi 3.5s tối đa kích hoạt một lần, sát thương này được xem là:

– Tỏa Sáng: Tinh-Siêu Dẫn hoặc không trong trạng thái Tỏa Sáng: Sát thương phản ứng Tinh-Siêu Dẫn tương đương 66% Tấn Công của Odette.

– Tỏa Sáng: Tinh-Khuếch Tán: Sát thương phản ứng Tinh-Khuếch Tán tương đương 99% Tấn Công của Odette.

“Xem Kìa, Ta Đã Tạm Biệt Nỗi Đau Của Bụi Và Đất”

Cấp kỹ năng Nhịp Nhanh – Mộng Ước Cánh Chim Xanh +3.

Tăng tối đa đến cấp 15.

“Vươn Tay, Chạm Vào Gương Mặt Vĩnh Hằng Của Vòm Trời”

Thiên Phú Đột Phá “Lễ Xuân Của Người Được Chọn” được cường hóa: Khi Odette áp dụng Lộng Lẫy cho tất cả nhân vật trong đội ở gần, Lộng Lẫy của bản thân sẽ không giảm đi nữa.

Ngoài ra, với nhân vật đang áp dụng Lộng Lẫy, sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh gây ra cho kẻ địch sẽ Thăng Tiến 25%, đồng thời sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh Odette gây ra cho kẻ địch sẽ Thăng Tiến thêm 20%.

Thăng Tiến

Hiệu quả tăng sát thương đặc biệt, tính độc lập với hiệu quả tăng sát thương khác.

Gợi ý build

Câu chuyện

Miêu tả nhân vật

Ở quốc gia khác, khi nhắc đến từ “vũ công”, mọi người luôn liên tưởng đến hình ảnh thân thiết ấm áp nào đó, giống như tia sáng chữa lành trên con đường dài đằng đẵng của cuộc đời.

Nhưng ở Snezhnaya, mỗi khi nhắc đến vũ công, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí hầu hết mọi người lại là bóng dáng lạnh giá ấy.

Là vũ công ba lê hàng đầu của Đoàn Kịch Korolevskiy, khi Odette Spessiva xuất hiện trên các tấm áp phích quảng cáo, biểu cảm của cô luôn trước sau như một: Ánh mắt hờ hững, đôi môi mím nhẹ, tựa như một bức tượng đọng lớp sương mỏng.

Trái ngược hoàn toàn với điều đó là sự sùng bái cuồng nhiệt từ những người hâm mộ. Lý do rất đơn giản: Vóc dáng không tì vết, màn biểu diễn lạnh lùng nhưng đầy sức hút. Mỗi bước nhảy, mỗi lần nhấc tay đều chuẩn xác như mặt cắt của đá quý, phản chiếu ánh lửa lấp lánh đến hút hồn.

Không ai có thể phớt lờ những nỗ lực đằng sau phong thái ấy. Khoảnh khắc Odette bước lên sân khấu, mọi sự hoài nghi đều lập tức tan biến.

Nhưng sau khi hạ màn, cô rất hiếm khi diễn thêm. Cho dù có người hâm mộ tặng hoa và khen ngợi, thì lời đáp của cô cũng luôn vô cùng ngắn gọn:

“Ừm. Cảm ơn đã ủng hộ. Tạm biệt.”

Đây không phải là cô cố tình tỏ ra kiêu kỳ, mà chỉ vì đằng sau ánh đèn sân khấu rực rỡ đó vẫn còn những trọng trách khác đang chờ đợi cô. Cuộc sống của cô tựa như cuốn lịch treo tường được điền kín, chẳng chừa lại cho bản thân lấy một khoảng trống nào.

Nếu lỡ nhìn thấy một bóng người lướt qua không tiếng động giữa đêm khuya, nhẹ nhàng uyển chuyển đến mức không giống người thường, thì tốt nhất đừng vì tò mò mà hành động khinh suất. Suy cho cùng, đêm tuyết ở Snezhnaya lạnh giá đến vậy, những công dân lương thiện đều đang say giấc nồng ở nhà, kẻ ra ngoài vào lúc này e là đang mang trong mình một sứ mệnh khác.

Nhưng vào sáng sớm hôm sau, Odette lại có mặt đúng giờ trong phòng tập múa của nhà hát. Đôi khi có tiếng nhạc văng vẳng vọng ra, đôi khi chỉ có tiếng động trầm đục khẽ khàng lúc mũi chân chạm đất. Bức tường gương phản chiếu bóng dáng cô lặp đi lặp lại động tác nâng và hạ chân, chuẩn xác như một chiếc máy đếm nhịp.

Khi ánh ban mai dần rạng, các thành viên khác đẩy cửa bước vào, thường sẽ lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên…

Chẳng lẽ vị vũ công ba lê hàng đầu này không về nhà sao?

Câu chuyện nhân vật 1

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 2

Sau khi mỗi mùa diễn của Đoàn Kịch Korolevskiy Snezhnaya khép lại, chuyên trang văn nghệ của các tờ báo lớn luôn dấy lên một cuộc thảo luận cuồng nhiệt về vũ công ba lê hàng đầu, Odette.

“Hoàn hảo không tì vết, lạnh lùng như băng.” Lời bình luận mà một tờ báo văn nghệ thường xuyên sử dụng này gần như đã trở thành chú thích cố định của cô.

Nhà phê bình nổi tiếng Tripolev từng viết trong chuyên mục: “Xem Odette múa, tựa như chứng kiến một lưỡi dao găm được mài giũa đến cực hạn xé toạc không khí. Ai nấy đều thán phục trước sự sắc bén và chuẩn xác ấy, nhưng tuyệt nhiên không một ai muốn đưa tay chạm vào.”

Nếu lời đánh giá này dành cho những vũ công khác, thì ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp nghệ thuật của họ. Khán giả luôn thích cái đẹp, mà cái đẹp lý tưởng nhất là sự mềm mại, trữ tình và lay động lòng người. Càng dễ chạm vào, càng dễ được cảm nhận.

Nhưng Odette lại hoàn toàn khác. Sự nhiệt huyết, niềm xúc động mà khán giả khao khát được thấy, hay thậm chí là một nụ cười chân thành lúc hạ màn, cô đều không hề mang lại.

Ngoài những biểu cảm cần thiết để lột tả cốt truyện trong bài múa, thì ngay cả ở các buổi gặp mặt công chúng hay những lúc riêng tư, cô ấy vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt.

Cứ như thể cô đã dồn toàn bộ sức lực vào việc mài giũa kỹ năng múa của mình. Cô yêu cầu bản thân với tiêu chuẩn vượt xa một vũ công ba lê hàng đầu, và kết quả thì ai cũng thấy rõ. Nhưng việc ngụy trang cảm xúc của bản thân, làm hài lòng khán giả có phải là điều mà một vũ công hàng đầu nên làm? Rõ ràng cô không nghĩ như vậy.

Người ta vẫn truyền tai nhau rất nhiều câu chuyện nhỏ về cô ấy:

Một vị quý tộc nọ đã vung tiền bao trọn cả hàng ghế hạng nhất, sau khi buổi diễn kết thúc liền ôm một bó hoa lớn màu xanh của băng đứng đợi ở cửa hậu trường suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng chỉ nhận được một lời nhắn lại từ phía nhân viên: “Cô vũ công đã rời đi bằng cửa ngách rồi.”

Một bức thư ái mộ dài tận mười trang, nhưng hồi âm nhận được lại chỉ là lời cảm ơn đã ủng hộ như mọi khi. Nếu nét chữ không giống hệt chữ ký của Odette, thì hẳn người ta đã nghi ngờ là do người khác viết thay.

Thậm chí còn có một người hâm mộ cuồng nhiệt say xỉn chặn trước cửa nhà hát, ăn nói luyên thuyên muốn cùng Odette thảo luận về ảnh hưởng của ba lê đối với Snezhnaya. Lúc ra ngoài, Odette không hề đi đường vòng, cô chỉ dừng bước, lặng lẽ nhìn anh ta một cái… Theo hồi tưởng của nhân chứng: Người đó sững sờ vài giây, rồi giống như bị dội một chậu nước đá, tự lẩm bẩm điều gì đó rồi quay lưng bỏ đi.

…

Cô ấy không che đậy cảm xúc, không tô hồng cuộc sống, nhưng cô lại kiên quyết, lạnh giá và ngoan cường như lớp đất đóng băng dưới chân mình. Sức mạnh của cô là một kiểu sức mạnh trong trẻo và chân thực, là sự đồng điệu thân thuộc từ tận xương tủy của người Snezhnaya.

Odette vẫn lạnh lùng, dòng người xếp hàng mua vé trước cửa nhà hát vẫn tấp nập không ngớt, tựa như tuyết rơi không ngừng.

Câu chuyện nhân vật 2

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 3

Ngay cả trong Đoàn Kịch Korolevskiy, số người có thể trò chuyện thoải mái với Odette ngoài giờ diễn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, Vodyanitsa là một trong số đó.

Những tiếp xúc ban đầu của họ chỉ giới hạn ở vài câu trao đổi công việc về điều phối sân khấu, sắp xếp tiết mục ra sao, tình hình chuẩn bị trang phục thế nào. Đương nhiên, còn cả việc trấn an những diễn viên quá căng thẳng do lần đầu lên sân khấu nữa.

“Cứ làm như lúc tập luyện bình thường, lắng nghe nhịp điệu, ghi nhớ bước chân, thực hiện từng bước một.” Vũ công ba lê hàng đầu điềm tĩnh, gần như vô cảm dặn dò như vậy, nội dung không khác gì những lời chỉ bảo lúc tập luyện, cứ như thể việc lên sân khấu biểu diễn cũng chẳng có gì khác biệt so với thường ngày. Các diễn viên đưa mắt nhìn nhau, nhịp tim đập thình thịch dần êm lại giữa những thắc mắc chưa kịp thốt nên lời. Giọng nói của vũ công ba lê hàng đầu bình tĩnh đến thế, tựa như một trận tuyết mới rơi, dần lấp phẳng những dấu chân lảo đảo và hoang mang trên cánh đồng tuyết.

“Được rồi, các cô gái, vỗ ngực đi nào, để tim đập nhanh hơn nữa, các em sẽ cháy hết mình trên sân khấu đấy!” Nữ ca sĩ giọng cao hàng đầu dõng dạc tuyên bố, âm điệu thậm chí có phần cao vút. Các cô gái của cô vỗ ngực, đôi má đỏ bừng vì phấn khích. Giọng nói của nữ ca sĩ tựa như những cơn sóng cuộn trào trên mặt biển, chỉ cần đủ dũng cảm và thông minh, là sẽ có thể nương theo dòng chảy mãnh liệt ấy lao về phía trước.

Các diễn viên lần lượt lên sân khấu, hai át chủ bài ngồi sau cánh gà, buổi biểu diễn của họ đã kết thúc viên mãn. Tiếp theo là màn cuối chỉ thuộc về người mới.

Vì buổi biểu diễn này, họ đã nỗ lực hết mình để làm tốt nhất có thể. Mãi đến khi tiếng nhạc trên sân khấu vang lên, sự tĩnh lặng trong phòng nghỉ mới bị phá vỡ.

Một viên kẹo mật ong rơi vào cốc nước của thủy yêu, tựa như ngọc trai trượt trên dải lụa, vang lên một tiếng “tõm” nhẹ nhàng.

“…Tốt cho cổ họng.”

Không nói thêm lời thừa thãi nào, Odette rời đi một mạch. Cô chăm chú buộc lại đôi giày múa của mình, để lại Vodyanitsa ngẩn ngơ nhìn ly nước nóng thơm ngọt trước mặt.

Mãi về sau Vodyanitsa mới biết, bình thường đó là viên kẹo mà Odette để dành cho chính mình, dùng để bổ sung thể lực sau thời gian dài tập luyện cường độ cao. Lúc bấy giờ trong tay cô ấy cũng chỉ còn lại viên cuối cùng. Và cũng mãi về sau Odette mới biết, là một thủy yêu, Vodyanitsa có thiên phú đặc biệt trong việc ca hát, cổ họng của cô gần như sẽ không bao giờ cảm thấy mệt mỏi.

…Còn đối với Vodyanitsa lúc đó, cô ấy lại rất vui khi nhận được thiện ý chân thành từ người khác. Huống hồ, “người khác” này trong veo và thuần khiết như tảng băng đẹp mắt vậy.

Dù sao thì, giữa gió tuyết lạnh thấu xương của Snezhnaya, nếu gặp được chút thiện ý hiếm hoi thì phải nhanh chóng ủ ấm nó trong lòng, nếu không nó sẽ bị đông cứng lại, và chẳng còn ai có thể mở nó ra được nữa.

…

“Tôi lại hết kẹo rồi.”

“Nói bậy, hôm nay tôi vừa nhét ba hộp vào túi cô đấy, đưa một viên cho tôi.”

“Cô đâu cần nó để xoa dịu cổ họng.”

“Tôi dùng để bổ sung thể lực.”

“Cô cũng đâu cần bổ sung thể lực, lúc nãy là tôi múa mà.”

“Tôi còn hát đệm nữa! Cô nên nói là: ‘Ôi Vodyanitsa thân yêu, giọng hát của cô quá tuyệt vời, đúng là nghe mãi không chán.’ Rồi sau đó lấy cho tôi một viên kẹo.”

“…Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, tôi mới có thể đưa ra nhận xét.”

“Với lại vừa nãy có phải cô đã cười không đấy! Tôi thấy cô cười rồi nhé. Hả? Này! Cô vẫn múa cơ à? Chúng ta đi ăn thôi, thế là đủ rồi đấy!”

Thủy yêu tinh ý quả thực không nhìn lầm, khóe môi của cô vũ công ba lê đúng là đã khẽ cong lên.

Nhưng Odette luôn đáp lại thế này:

“Đó là cách quản lý biểu cảm cần thiết cho vở múa.”

Câu chuyện nhân vật 3

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Năm Odette chào đời, ánh hào quang của gia tộc Spessiva đã phai nhạt từ lâu, chỉ còn lại vài bức chân dung ố vàng treo trên tường ngôi nhà cũ, đó đều là những bậc tiền bối từng tỏa sáng trên sân khấu. Khi ấy, mẹ cô là Violetta vừa được chọn vào một vai phụ quan trọng trong một vở kịch ba lê. Bà thầm nghĩ, vai chính mới là mục tiêu của mình, đợi đến ngày đó, bà sẽ treo thêm một bức chân dung của bản thân. Cô bé Odette như nghe được suy nghĩ của mẹ, liền khóc toáng lên trong tã lót để tỏ ý phản đối.

“Xin lỗi, Odette.” Người mẹ mỉm cười dịu dàng, khẽ chạm vào chóp mũi nhỏ của cô con gái, “Tất nhiên là cũng phải chụp con rồi… Chụp một bức ảnh gia đình, treo ảnh cả nhà chúng ta lên.”

“Cộp, cộp, cộp…” Từ ngoài cửa vọng lại những âm thanh nặng nề và đều đặn, đó là tiếng giày lính nện xuống sàn gỗ, là tín hiệu chỉ thuộc về gia đình này. Người mẹ hiểu rõ thói quen của chồng mình, khi ông vẫn còn đang giậm chân giũ tuyết trước cửa, bà đã mỉm cười bước ra đón.

Thực ra ngôi nhà cũ quá lớn, lò sưởi cháy cũng không đượm lắm, hơi ấm luôn chẳng đủ. Nhưng cái ôm của người nhà lại ấm áp hơn bất cứ thứ gì.

Sau này, Odette lớn hơn một chút, cô đã ghi nhớ nhịp điệu này hệt như cách cô nhớ khuôn mặt của cha mình. “Cộp, cộp, cộp…” Nghe thấy nó, đồng nghĩa với bữa tối, những câu chuyện và trọn một đêm yên bình.

Cha là quân nhân, không am hiểu nghệ thuật, trên người quanh năm vương mùi da thuộc và thuốc súng, cùng một chút hơi lạnh của băng tuyết ngoài trời. Nhưng ông là vị khán giả nhiệt tình nhất của cả nhà. Lúc mẹ tập luyện, ông sẽ kéo một chiếc ghế ngồi xem trong góc, thỉnh thoảng vụng về dùng chân gõ nhịp điệu hoàn toàn chệch nhịp. Mẹ trêu ông là người đàn ông có cảm quan âm nhạc kém nhất toàn Snezhnaya. Ông không bao giờ phản bác, chỉ nhe răng cười hì hì bảo “nhưng anh là khán giả vỗ tay giỏi nhất toàn Snezhnaya”.

Điều đó quả thật không sai. Bất kể mẹ đang múa một điệu bài bản, hay chỉ buột miệng ngân nga rồi ngẫu hứng nhảy múa, lúc kết thúc cha nhất định sẽ vỗ tay thật mạnh. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt và giòn giã làm bầy chim trên bệ cửa sổ giật mình cất cánh, đồng thời cũng chọc cho cô bé Odette cười khúc khích.

Lúc đó cô bé vẫn chưa biết nhảy múa. Chỉ biết đi tất trượt qua trượt lại trên sàn nhà, hoặc giẫm lên đôi bốt quân đội của cha, bám lấy ngón tay ông rồi chập chững bước đi. Cha bước một bước, cô bé theo một bước, giống như một chú chim non đứng còn chưa vững.

“Nhìn kìa”… Cha lần nào cũng nói với mẹ, “bé thiên nga tuyết nhỏ nhà chúng ta đang nhảy múa rồi.”

“Đó cùng lắm chỉ là một con vịt nhỏ thôi”. Mẹ mỉm cười sửa lại, “thiên nga là phải thẳng lưng.”

Thế là cha liền ngồi xổm xuống, dùng hai ngón tay chạm nhẹ vào lưng cô: “Thẳng lưng lên nào, thiên nga tuyết bé nhỏ.”

Cuối cùng cũng có một ngày, mẹ chính thức dạy cô những kỹ năng cơ bản. Ép dẻo, miết chân, đá chân thấp… Những động tác nhập môn tẻ nhạt lặp đi lặp lại cả trăm lần. Là một giáo viên, mẹ cô rất nghiêm khắc, sai một vị trí chân là phải làm lại, không thể thương lượng. Nhiều lúc Odette tập đến mức đỏ hoe cả mắt, nhưng cô vẫn bướng bỉnh mím môi và tiếp tục luyện tập.

Nhưng mỗi khi kết thúc buổi tập, cha đều xuất hiện đúng giờ trước cửa.

“Hôm nay con học được gì? Cho cha xem nào?”

Odette liền lóng ngóng biểu diễn lại một lượt các động tác vừa học. Bất kể cô bé múa ra sao, phản ứng đầu tiên của cha luôn là vỗ tay, những tràng pháo tay thật to và trịnh trọng, sau đó ông ngồi thấp người xuống, vô cùng nghiêm túc nói:

“Giỏi lắm. Con gái của cha sau này nhất định sẽ trở thành vũ công ba lê hàng đầu.”

Mẹ nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cha, đôi lông mày vốn nhíu chặt nay đã giãn ra, ánh mắt cong lên mỉm cười. Odette khi đó còn nhỏ, chưa hiểu vũ công ba lê hàng đầu có ý nghĩa gì, nhưng vẻ mặt tự hào của cha khi nói câu đó, cùng ánh mắt kỳ vọng chan chứa nụ cười của mẹ khi nhìn cô, đã âm thầm gieo cho cô một hạt giống trong lòng.

Câu chuyện nhân vật 4

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 5

Cứ tưởng ngày tháng sẽ kéo dài ấm áp như vậy.

Nhưng tiếng bước chân của cha đã biến mất. Một ngày, hai ngày, ba ngày… Cô bé Odette đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng thứ cô chờ được, lại là tiếng giày quân đội xa lạ.

Hai người lính Fatui đứng trước cửa với vẻ mặt trang nghiêm, trao cho mẹ một bức thư. Một vũ công vốn có thể điều khiển chuẩn xác từng chuyển động trên cơ thể, giờ đây lại chẳng thể ngăn nổi đôi bàn tay đang run rẩy. Cô bé Odette sốt ruột kiễng chân lên, cố hết sức để nhìn cho rõ trên đó viết gì. Cô bé đã thấy một dòng thông báo ngắn gọn, thứ mà cô ước gì mình chưa bao giờ nhìn thấy.

Đêm đó, căn nhà im ắng đến mức như thể mọi âm thanh đều bị rút cạn. Sáng sớm hôm sau, mẹ vẫn ra khỏi nhà đến phòng tập múa của nhà hát như thường lệ. Ngày thứ ba, ngày thứ tư…

Trong buổi biểu diễn chính thức, Odette ở dưới khán đài đã tận mắt chứng kiến cảnh mẹ mình vấp ngã, cô mong mỏi biết bao rằng đó chỉ là một động tác đã được tập luyện từ trước, chứ không phải sự cố mất kiểm soát thực sự, hoặc có lẽ cô vẫn đang chìm trong một cơn ác mộng chưa tỉnh. Nhưng rồi lớp màn sân khấu vội vã buông xuống, giữa lúc hỗn loạn, cô thoáng nhìn thấy khuôn mặt của mẹ, vẻ rạng rỡ ngày nào nay đã tan biến không còn tăm tích, chỉ còn lại sự nhợt nhạt đến thê lương.

Sau quá trình điều trị, bác sĩ tiếc nuối thông báo rằng, ngay cả khi vết thương đã lành, bà cũng khó lòng thực hiện lại bất kỳ động tác vũ đạo có độ khó cao nào nữa.

…

Chiếc ghế cha thường ngồi trong phòng khách đã bị đẩy vào góc, dần chất đầy đồ đạc lặt vặt. Tờ báo cha từng cầm trên tay bắt đầu quăn mép, ố vàng, chẳng còn ai cần đến. Thỉnh thoảng củi trong lò sưởi cháy rụi, cả căn nhà lại trở nên lạnh lẽo chẳng khác gì ngoài trời. Hai mẹ con quấn chăn ngồi ở hai đầu chiếc sofa, để trống vị trí ở giữa mà cha từng ngồi, chẳng một ai buồn nhích lại gần đó.

Mẹ vẫn dạy cô múa, nhưng không còn làm mẫu chuẩn được nữa. Bà thường ngồi trên xe lăn, dùng gậy gõ xuống sàn đếm nhịp: “Cộc, cộc, cộc…”

Ba lê vốn là vẻ đẹp được xây dựng trên sự đau đớn, nhưng Odette chưa bao giờ kêu đau. Ngón chân phồng rộp rướm máu thì dùng băng gạc quấn lại, hết lớp này đến lớp khác. Khi nỗi đau vượt qua một giới hạn nào đó, nó lại trở nên dễ chịu đựng hơn, dường như cơ thể đã trở nên tê dại. Cô gạt đi những giọt mồ hôi trên mặt mà nhìn mẹ mình. Mẹ cũng đang nhìn cô, ánh mắt chất chứa nỗi đau tương tự. Cả hai cùng lúc dời mắt đi, rồi lại tiếp tục việc dạy và học. Họ phải dựa vào những động tác lặp đi lặp lại để lấp đầy những khoảng thời gian không thể ngừng nghỉ, bởi một khi dừng lại, họ sẽ phải nhớ đến điều gì đó.

Phá vỡ vòng tuần hoàn này, là tiếng giày cao gót xa lạ.

Đó là cấp trên lúc sinh thời của cha, Quan Chấp Hành Fatui thứ 8 Signora. Theo chỉ thị của Capitano, cô đến thăm hỏi góa phụ.

Signora thoáng thấy dáng múa uyển chuyển của Odette, bèn cất lời…

“Cô Spessiva, tôi không có ý khơi lại nỗi đau của cô, nhưng với một người đã mất đi nguồn thu nhập như cô, chỉ dựa vào tiền tử tuất thì rất khó để nuôi con. Chi bằng hãy giao con bé cho Fatui, chúng tôi rất sẵn lòng bồi dưỡng những mầm non có tiềm năng. Đổi lại, cô cũng sẽ nhận được một khoản trợ cấp.”

Người mẹ không chút do dự từ chối. Sự nguy hiểm của Fatui là điều hiển nhiên, bà đã vì chúng mà mất đi người chồng yêu dấu, và không dám tưởng tượng đến bất cứ khả năng nào phải mất luôn cả con gái.

Nhưng Odette, người nãy giờ vẫn lén nghe cuộc đối thoại của hai người, bỗng nhiên lao tới. Bằng giọng nói non nớt nhưng kiên định, cô bé nói rằng mình có thể làm được mọi thứ. Cô bé sẽ đảm bảo an toàn cho bản thân, và chắc chắn sẽ tìm ra cách để cân bằng giữa việc tập luyện ba lê và huấn luyện của Fatui.

Signora quan sát đôi mắt màu xanh tím trong veo trước mặt, tựa như ngọn lửa bùng lên từ trong băng.

“Tôi có thể làm được.” Thấy không ai đáp lời, Odette lại nhấn mạnh thêm lần nữa. Vẻ mặt của cô đầy cố chấp, kiên cường, dứt khoát mà bất chấp mọi giá… Thật quen thuộc làm sao, cô thiêu đốt chính mình, rồi lại dùng đôi môi mím chặt để ngụy trang ra vẻ cứng cỏi…

Signora hừ lạnh một tiếng, nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép cô rút lại lời mời của mình:

“Vậy thì đi theo tôi, để xem bao lâu thì nhóc sẽ bỏ cuộc.”

Câu chuyện nhân vật 5

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6

Khi nhiệm vụ kết thúc, bầu trời vẫn chìm trong màn đêm đen kịt, lạnh lẽo như màn băng.

Odette cất dao găm, vẻ mặt vô cảm kiểm tra khắp người. Quần áo không có vết bẩn nào dễ thấy, mặt giày hơi ướt nhưng không cản trở việc di chuyển. Mục tiêu đã hoàn tất, đối phương cũng đã sợ vỡ mật, chắc hẳn sẽ không dám làm càn nữa.

Snezhnaya về đêm rất yên tĩnh. Lớp tuyết đọng hấp thụ phần lớn âm thanh, từng bước chân cô giẫm lên đó gần như không một tiếng động. Sự tĩnh lặng này chừa lại cho đầu óc cô một khoảng rảnh rỗi, mà rảnh rỗi thường đồng nghĩa với việc sẽ nhớ tới những chuyện không cần thiết.

Ví dụ như động tác cuối cùng vừa rồi. Đó là một pha kết thúc rất gọn gàng, cổ tay xoay vào trong rồi đưa về vị trí cũ, vừa nhanh vừa chuẩn. Nhưng cô biết rõ, khoảnh khắc thu dao găm lại có một sự khựng lại rất nhỏ, khi rút cánh tay phải về, các đầu ngón tay hơi vươn ra ngoài, biên độ cực kỳ nhẹ.

Bản thân cô ấy biết đó là gì, là động tác của điệu ba lê khi kết thúc biểu diễn.

Hồ sơ đánh giá của Fatui ghi rằng phong cách chiến đấu của cô tựa như múa ba lê, còn mẹ cô lại nói, điệu ba lê của cô thiếu đi cảm xúc.

Khi chiến đấu cô bất giác để lộ dáng múa, lúc múa lại vận dụng sức mạnh được rèn luyện từ chiến đấu, những điều này dường như là luồng khí tự tuôn trào từ trong cơ thể, nương theo từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim của cô, tựa như một thứ gì đó đã sớm khắc sâu vào ký ức của xương tủy và cơ bắp.

Lưỡi dao và mũi chân đã sớm hòa làm một trong cơ thể cô.

Có lẽ vốn dĩ cô ấy không có nhiều thân phận đến thế. Từ đầu đến cuối, đều chỉ là một… Một người bị mùa đông làm lạnh thấu xương, chỉ có thể nắm chặt mọi thứ có thể nắm lấy trong tay.

…

Odette khẽ bước đến cửa sau của Nhà Hát Korolevskiy.

Trong phòng tập, cô thay giày múa, không bật đèn. Ánh trăng lạnh lẽo hắt vào từ khung cửa sổ trên cao, như một lưỡi dao cắt sàn nhà thành hai nửa sáng tối.

Cô nhảy múa trong ánh sáng trắng lạnh lẽo chập chờn, đây là khoảng thời gian hiếm hoi hoàn toàn thuộc về riêng cô.

Không có âm nhạc, không có tiếng gậy chống của mẹ, càng không có tiếng bước chân của cha. Chỉ có nhịp thở của chính cô và âm thanh khe khẽ khi mũi chân chạm đất. Từng động tác đều là ngẫu hứng, không qua biên đạo, cũng chẳng dành cho bất kỳ khán giả nào.

Mồ hôi và nước mắt hòa quyện vào nhau theo những vòng xoay ngày một nhanh của cô. Cô đấu tranh, cô khát khao, cô bộc bạch, cô nhảy múa.

Nếu có những bông tuyết rơi ngang qua khung cửa sổ, trở thành khán giả của cảnh tượng này, có lẽ chúng sẽ nghĩ rằng…

Vị vũ công ba lê hàng đầu của Đoàn Kịch Korolevskiy này, thực ra không hề lạnh lùng như lời đồn.

Một Bức Ảnh Cũ Bị Nhòe

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Tình yêu của Violetta dành cho ba lê không hề thua kém bất cứ thứ gì. Sau khi Odette quyết tâm học ba lê, yêu cầu của bà đối với con gái còn khắt khe hơn rất nhiều so với các giáo viên bình thường. Trong mắt Odette khi còn nhỏ, để nhận được một lời khen từ mẹ là điều không hề dễ dàng.

Odette vẫn luôn nhớ ngày hôm đó, lần đầu tiên cô hoàn thành trọn vẹn một vòng xoay mũi chân. Động tác hơi chệnh choạng, không thể xem là hoàn hảo, nhưng quả thực đã xoay đủ một vòng. Thật hiếm khi mẹ không lập tức chỉnh lại tư thế chân lúc kết thúc của cô, mà dừng lại một chút, khóe miệng khẽ cong lên.

“Tốt lắm. Tiến bộ rất nhanh.”

Cha đã phấn khích đến mức đứng bật dậy.

“Làm lại lần nữa nào! Đợi đã, cha phải…” Ông luống cuống lục tìm chiếc máy ảnh cũ trên tủ, “Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích! Giữ nguyên tư thế đó!”

“Con bé đâu phải búp bê xoay trên hộp nhạc, anh bảo nó giữ nguyên tư thế kiểu gì?” Người mẹ bất lực lắc đầu.

Cuối cùng, bức ảnh đó chụp bị nhòe.

Khuôn mặt của Odette là một nụ cười mờ nhòe, mẹ đưa tay che miệng như đang nhịn cười, cha chỉ để lại một bóng dáng luống cuống… Ông vẫn chưa kịp chạy đến bên hai mẹ con, chỉ có ngọn lửa trong lò sưởi là được chụp vô cùng sắc nét.

Nhưng cha vẫn cẩn thận cất tấm ảnh đó vào trong đồng hồ quả quýt.

“Đây là tấm ảnh gia đình thú vị nhất từ trước đến nay của nhà mình, ghi lại khoảnh khắc trưởng thành của vị thủ lĩnh nhỏ”. Ông tuyên bố nghiêm trang, “những tấm ảnh như thế này, sau này sẽ ngày càng nhiều hơn.”

Tuổi thơ của Odette được tạo nên từ những mảnh ghép như thế: Sự dạy dỗ nghiêm khắc mà kiên nhẫn của mẹ, những tràng pháo tay không bao giờ thiếu vắng của cha, ngọn lửa nổ lách tách trong lò sưởi, và cả những khi nghỉ ngơi, gia đình ba người quây quần trên chiếc ghế sofa nhung, cùng chia nhau chiếc bánh Medovik rất đỗi ngọt ngào. Cha luôn bẻ phần to nhất cho cô, còn mẹ thì gõ nhẹ lên sống mũi khi cô tham lam chìa cả hai tay ra nhận.

Đến khi Odette nhìn lại tấm ảnh cũ bị nhòe ấy lần nữa, mẹ cô đã ngồi trên chiếc xe lăn, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tuyết đang rơi dày đặc. Tiếng gió rít lên, thề sẽ thổi toàn bộ những bông tuyết lạnh giá vào trong nhà. Khi Odette khiêu vũ động tác tay vốn luôn chính xác và nhẹ nhàng, vậy mà lúc đó, cô lại cảm thấy đôi tay nặng nề đến mức không thể nhấc lên nổi. Cô nghiến răng dồn hết sức lực, mới mở được chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ hoen gỉ và dính máu đó…

Mùa đông ở Snezhnaya dài đến vô tận, như thể muốn chôn vùi tất cả hy vọng, như thể mùa xuân sẽ không bao giờ đến.

Chốt Tinh Tú

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6

Sau khi gia nhập Fatui, vẻ ngây thơ trên khuôn mặt Odette nhanh chóng biến mất.

Ban ngày là luyện tập kỹ năng ba lê cơ bản, ban đêm là buổi huấn luyện Fatui không thể bỏ lỡ. Cô cứ thế xoay giữa hai thế giới, cố thở trong khoảng trống ngắn ngủi giữa hai lịch trình.

Những phản kháng của cơ thể lúc đầu còn có dấu hiệu rõ ràng: Cổ chân nhói buốt không chịu được, rồi đầu gối kêu lạo xạo mỗi lần bật nhảy, tiếp đến là vết bầm dưới xương sườn từ nhiệm vụ cứ dai dẳng mãi không tan. Những cơn đau xếp hàng dài, lần lượt kéo đến báo cáo.

Cô mặc kệ tất cả, chỉ quấn băng thêm một vòng, độn dày thêm một lớp bảo hộ, cố ép những cơn đau trở lại sâu thẳm trong người, rồi dùng những buổi tập luyện dữ dội hơn để chôn vùi tất cả.

Trong khoảng thời gian đó, mẹ cô nhận ra lượng tập luyện của cô tăng vọt đột ngột, như thể đang cố chứng minh điều gì đó. Còn trước những lời khuyên nhủ của mẹ, câu trả lời của Odette lúc nào cũng chỉ là “Không sao đâu”.

Qua từng lần cắn răng chịu đựng đến mức gần như tự hủy hoại bản thân, cảm giác đau của cô dần trở nên chai lì, cho đến cuối cùng… cơn đau biến mất.

Buổi huấn luyện chiến đấu tối hôm đó kết thúc rất muộn. Sau khi trở về nơi ở, Odette mệt mỏi cởi chiếc áo choàng chắn gió ra. Lúc cúi xuống, cô nhìn thấy dải băng quấn trên chân đã thấm một mảng sẫm màu. Máu chảy nhiều hơn hẳn bình thường, vết thương cũ lại rách ra rồi.

Cô nhìn chằm chằm vào đó mấy giây.

Không có cảm giác gì cả, như đang nhìn vết thương của người khác.

Cô thử ấn mạnh hơn, cho đến khi lực tay đủ để hằn sâu vào cơ bắp… Vậy mà chân cô vẫn không hề cử động.

Không hề đau.

Odette im lặng một lúc, cô băng lại vết thương, rồi ngồi yên trong bóng tối thật lâu.

Từ nay, cô không cần phải tê liệt cảm giác của mình, không cần phải đóng kín cảm xúc nữa. Dù là bài tập ở phía nào cô cũng có thể kiên trì được lâu hơn.

Cô thậm chí còn cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Cứ đà này, ước mơ trở thành vũ công ba lê hàng đầu của Đoàn Kịch Korolevskiy chắc sẽ sớm thành hiện thực thôi.

Cô nhảy mãi không biết mệt, để đôi bàn chân căng vút lướt qua từng màn kịch trong những vòng xoay và bước nhảy, qua từng ảo mộng được dệt nên từ tình yêu.

Cô là quý cô hoàn hảo, là công chúa cao quý. Cô là loài chim nước thanh tao như sương mai ngày đông, là vũ công nhiệt thành như nắng hạ chói chang. Cô là mỹ nhân kiêu sa Milady, là nàng Anli, bạn đồng hành của đạo tặc Reed Miller, là Coppelia, cũng là Odile.

Nhưng tất cả những nhân vật đó đều không phải là Odette.

…Vậy thì, cuộc đời mình sẽ ra sao đây?

Màn nhung hạ xuống, một giọng nói chẳng ai hay biết cất lên trong lòng.

…Người ta nói, thế giới mới rồi sẽ đến. Nếu người của thế giới mới muốn viết cả cuộc đời mình thành một vở diễn trên sân khấu, vậy mình mong muốn có hình tượng như thế nào?

Cô không biết. Màn mở đầu của vở kịch phải lãng mạn, hoặc ít nhất là đẹp đẽ. Gia đình hòa thuận, tuổi thơ tươi cười, tất cả những điều đó giờ đã quá xa vời, còn xa hơn cả ánh đèn chói mắt trên sân khấu. Như thể muốn thiêu đốt đôi mắt mình, cô nhìn chằm chằm vào vầng sáng trắng bệch như lửa kia, rồi nhận ra bản thân từ lâu đã không còn khao khát sự ấm áp ấy nữa, và cũng chẳng cần đến những âu yếm giả dối.

Thứ thuộc về cô chỉ có nỗi đau. Nỗi đau lạnh lẽo, buốt giá, trang nghiêm và linh thiêng như cơn bão tuyết gào thét.

Đó là người bạn tri kỷ đã nhào nặn nên “Odette”, tôi luyện cô và cũng là người đồng hành lâu nhất bên cô.

…Đúng vậy, mình muốn thế giới cũ đã chết kia nhớ mãi sự kiên cường của mình.

…Đau khổ chính là đôi cánh của mình, là đôi cánh giúp mình bay lên. Mình muốn bay đến nơi cao nhất để nhìn ngắm, muốn chứng kiến những giấc mơ mà thiên nga tuyết chưa từng được thấy, đó mới là điều mình khao khát.

Nghĩ vậy, cô khẽ nheo mắt, ngước nhìn những ngọn đèn treo cao trên bầu trời sân khấu.

Ánh đèn chập chờn, lay động, tưởng như xa tận chân trời, nhưng lại gần đến mức có thể chạm tới.

Như mọi khi, lại là một điệu múa dâng hiến dồn hết sức lực, như thể muốn thiêu đốt cả thân xác.

Màn nhung hạ xuống, cô trở về phía cánh gà, một viên tinh thể màu xanh băng dần dần ngưng tụ thành hình trong ánh sáng lạnh lẽo le lói.

Odette lặng lẽ nhặt nó lên, đặt vào lòng bàn tay ngắm nhìn. Chốt Tinh Tú… Là một thành viên của Fatui, cô đã từng nghe loáng thoáng về xuất xứ của thứ này. Nhưng cảm giác khi chạm vào lại khác với tưởng tượng… Lạnh như băng, nhẹ như không có gì, tựa như một giọt lệ đọng lại giữa gió tuyết.

Cô không tin vào nước mắt, cũng như không tin vào rất nhiều thứ khác. Giống như cảm giác đau đớn mà cô đã đánh mất, chẳng biết đó là lòng thương xót, ân huệ, hay lời nguyền rủa.

Nhưng Odette biết rằng, dù nó là gì đi nữa, cô cũng sẽ vui lòng đón nhận. Đôi cánh là tất cả của cô, dù cho tuyết sương có ập đến, rồi cũng sẽ trở thành một phần trên đôi cánh ấy.

Từ nay về sau, không một nỗi đau nào có thể khiến cô do dự trước khi vung kiếm, cũng không một sự giá lạnh nào có thể làm cô chậm bước trong đêm tuyết.

Odette ngước đầu lên nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ. Bông tuyết rơi xuống gò má tự nhận đã lạnh lẽo của cô, rồi bị tan chảy trong hơi ấm.

Lồng tiếng

Lần đầu gặp mặt…

…Cảm ơn cô(cậu) đã ủng hộ, phía sau chữ ký có cần vẽ họa tiết gì không? Một chiếc lông vũ nhé? Ồ, không phải là người hâm mộ à. Xem ra tôi đã hiểu lầm rồi. Để tôi tự giới thiệu lại nhé. Tôi là Odette, vũ công ba lê của Đoàn Kịch Korolevskiy ở Snezhnaya… Dù sao cũng cảm ơn cô(cậu) đã ủng hộ.

Nói chuyện phiếm – Bận Rộn

Nếu không có chuyện gì khác, thì tôi xin phép đi luyện tập vũ đạo trước nhé.

Nói chuyện phiếm – Đơn Giản

Những chuyện có thể trả lời đơn giản, thì không cần nói dài dòng làm gì.

Nói chuyện phiếm – Thời Gian

Giá mà thời gian có thể tăng gấp đôi… Không, gấp ba thì tốt biết mấy.

Khi trời mưa…

Tiếng mưa rơi tí tách lúc nào cũng khiến tôi cảm thấy bình yên, thời tiết như vậy rất thích hợp để luyện tập một mình.

Sau cơn mưa trời lại sáng…

Những khoảnh khắc bình yên và tươi đẹp luôn chỉ thoáng qua mà thôi.

Khi tuyết rơi…

Tuyết ở Snezhnaya vốn dĩ lạnh thấu xương, nhưng lại chẳng bao giờ ngừng rơi.

Gió lớn quá…

Kiểu tóc… để lát nữa chải lại vậy.

Khi trong sa mạc…

…May mà không phải tổ chức buổi gặp mặt ở nơi thế này.

Chào buổi sáng…

Tôi đã khởi động xong rồi, có thể hành động bất cứ lúc nào.

Chào buổi trưa…

Tôi không cần ngủ trưa đâu, khoảng thời gian buổi chiều không thích hợp để luyện tập, tôi thường đọc kịch bản kịch múa. Hm? Đang nói đến mấy tờ giấy viết thư này sao? Đây là thư của người hâm mộ do Vodyanitsa nhét cho tôi, cô ấy muốn tôi phải đọc hết.

Chào buổi tối…

Đến giờ ăn tối chưa nhỉ? Lát nữa phải lên sân khấu rồi, ăn một quả trứng luộc là đủ, đợi sau khi buổi biểu diễn tối nay kết thúc rồi ăn thoải mái vậy.

Chúc ngủ ngon…

…Nhiệm vụ hoàn thành, chỉ tiêu tập luyện đạt chuẩn, vũ đạo mới cũng đã luyện xong. Quản lý biểu cảm vẫn còn thiếu sót, cần điều chỉnh thêm trước gương… Đã đến giờ này rồi à? Cô(Cậu) nghỉ trước đi nhé, tôi vẫn còn việc phải làm.

Về bản thân Odette – Rokot

Sau khi Kế Hoạch Stuzha được triển khai, số khán giả đến nhà hát xem biểu diễn ngày càng ít. Cuộc sống của mọi người rơi vào cảnh khốn khó, lại còn có những kẻ đục khoét gây hại cho người dân, tôi không thể thờ ơ trước chuyện đó được. Tôi biết, chỉ dựa vào sức mình thì không thể xoay chuyển tình thế, nhưng tôi vẫn muốn làm vài chuyện trong khả năng.

* Hoàn thành cốt truyện “Dạ Khúc Của Những Linh Hồn Đã Chết”

Về bản thân Odette – Trí Nhớ

Những ký ức cũ khắc sâu trong đầu, vào đêm khuya thanh vắng cứ lặp đi lặp lại như chiếu phim vậy… Nhớ dai quá cũng không phải chuyện tốt.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về chúng ta – Gửi Gắm

Sự bảo vệ từ người khác cũng mong manh như lớp băng mỏng vừa mới đông lại, tôi sẽ không gửi gắm hy vọng vào người khác đâu.

Về chúng ta – Vết Thương

Tôi khá vô cảm với cơn đau, đến khi phát hiện ra vết thương thì nó đã đóng vảy rồi. Như thế cũng được. Dù là luyện tập vũ đạo hay huấn luyện đặc biệt của Fatui, tôi cũng sẽ không để tình trạng cơ thể làm ảnh hưởng đến lịch trình của mình.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6

Về “Chốt Tinh Tú”…

Trước đây, trong một lần luyện tập, cái lạnh khắc nghiệt đã làm chân tôi bị thương, khiến tôi gần như mất hết cảm giác, cuối cùng tôi tỉnh lại trong ánh sáng tỏa ra từ Chốt Tinh Tú. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói Chốt Tinh Tú có thể đánh thức người khác, lúc đó tôi tỉnh lại là vì… bản năng muốn sống của tôi chăng…?

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Có gì muốn chia sẻ không…

Mỗi buổi tập dượt tôi đều rất coi trọng, như một buổi biểu diễn thật sự vậy.

Những kiến thức thú vị…

Có vài quả Lý Gai Băng Giá không đủ ngọt, chỉ cần rắc một chút muối mịn lên là sẽ thơm ngon ngọt ngào hơn. Nghe nói là nhờ có vị mặn làm nền, vị ngọt sẽ được khuếch đại. Một người hâm mộ đã chỉ cho tôi điều này.

Về Rosalyne – Ngày Xưa

Rosalyne có ơn với tôi, nhưng tôi cũng từng ghét cô ấy. Yêu cầu của cô ấy rất khắt khe, thời gian luyện tập dưới trướng cô ấy, chuyện bị lạnh, kiệt sức, bị thương hay đổ bệnh là bình thường. Ngày đó tôi ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần tôi có thể tự mình đứng trên sân khấu, kiếm sống bằng ba lê để nuôi bản thân và mẹ, là tôi sẽ rời khỏi Fatui cho cô ấy thấy.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Rosalyne – Hổ Phách Lửa

Khi người không còn nữa, nhiều lời nói cũng mất đi ý nghĩa. Hổ Phách Lửa dễ vỡ đến vậy, chỉ khiến những hiểu lầm và tổn thương trở nên mỉa mai hơn thôi… Tại sao mãi đến bây giờ cả hai mới có thể hiểu nhau nhỉ?

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về “Nữ Hoàng” bệ hạ…

Nữ Hoàng là niềm tin của cả Snezhnaya, người bận rộn với muôn vàn công việc và hiếm khi xuất hiện trước mọi người. Số lần tôi được diện kiến người chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người toát lên vẻ trang nghiêm uy nghi, ánh mắt dù nhìn về đâu cũng lạnh lẽo và kiên định, tựa như băng tuyết ngàn năm không tan.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về “Columbina” đại nhân…

Dáng đi của cô ấy như chiếc lông vũ đang lướt nhẹ trong không trung. Bất kỳ vũ công nào cũng sẽ phải ghen tị với sự nhẹ nhàng đó. Vodyanitsa cũng từng kể với tôi về giọng hát thoát tục của cô ấy. Nhưng những gì chúng ta thấy và ngưỡng mộ, cũng đều chỉ là diện mạo “trên sân khấu” của cô ấy thôi. Chúng ta không thực sự hiểu được liệu trong lòng cô ấy có đang gánh chịu những nỗi đau không ai hay biết hay không…

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về “Arlecchino” đại nhân…

Những đứa trẻ ở Căn Nhà Hơi Ấm đều xem Arlecchino như “cha”. Đứa trẻ nào có cha che chở, con đường trưởng thành sẽ bớt phải gánh chịu giông tố phong ba.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về “Sandrone” đại nhân…

Trước đây, mỗi lần Rosalyne tham dự tiệc trà của Sandrone đại nhân xong, tâm trạng đều sẽ vui hơn bình thường. Dù yêu cầu vẫn khắt khe như vậy, nhưng giọng điệu rõ ràng đã dịu đi nhiều, ai cũng có thể nhận ra điều đó.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Vodyanitsa – Mỉm Cười

Lần đầu tiên khi Nữ Hoàng bệ hạ muốn đến Đoàn Kịch Korolevskiy xem chúng tôi biểu diễn, Vodyanitsa đã báo trước cho tôi biết tin này, tôi chỉ trả lời đơn giản là “ừm”. Kết quả, cô ấy vươn tay ra kéo khóe miệng tôi lên, cố tạo ra một nụ cười, rồi bắt tôi đọc theo cô ấy: “Tuyệt… quá… đi”!

Tôi vẫn không nghĩ là Nữ Hoàng sẽ thích nhìn thấy nụ cười như vậy.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Vodyanitsa – Đi Khám Bệnh

Mỗi khi Vodyanitsa bị bệnh là lại quấn lấy tôi, bắt tôi ở bên cạnh… Lý do là lỡ phải tiêm hay uống thuốc đắng thì cô ấy sẽ rất sợ, nên muốn nắm chặt tay tôi. Tôi vốn không nhạy cảm với cơn đau, nên cũng chẳng có lý do gì để gạt tay cô ấy ra.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Alyosha…

Là một thợ săn, việc tự nuôi sống bản thân không khó, nhưng anh ấy vẫn thường đến nhà hát làm thêm để giúp đỡ những người đang đau khổ… Tôi vốn không ngạc nhiên khi anh ấy gia nhập Rokot.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Mitya…

Hm… “Người hâm mộ” này, anh ấy thường xuyên đến nhà hát xem tôi và Vodyanitsa biểu diễn. Nhưng mỗi khi màn trình diễn bắt đầu, anh ấy lại cúi đầu ghi chép điều gì đó, trông rất nổi bật giữa các khán giả đang ngước nhìn lên sân khấu. Có lẽ chiếc khăn quàng cổ của anh ấy còn biết thưởng thức buổi diễn hơn cả anh ấy nữa.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Valeriy…

Thiếu Tá Valeriy, một sĩ quan Fatui có quan điểm về giờ giấc rất nghiêm khắc, nghe nói anh ấy luôn dùng thái độ bình thản mà đáng sợ để phân công công việc cho đồng nghiệp. Nhưng chúng tôi thuộc các bộ phận khác nhau nên ít có dịp tiếp xúc, vả lại… những việc tôi cần làm thì không cần ai nhắc nhở cả.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Về Vesna…

Đừng vì cô ấy có đôi cánh mà xem cô ấy như một con bướm lộng lẫy vô hại. Người được mọi người vây quanh đó chính là tổng tư lệnh của Druzhna, kẻ săn mồi giữa băng tuyết. Cô(Cậu) phải tỉnh táo mà nhìn cho kỹ, đừng để bị đánh lừa bởi nụ cười nhiệt tình đó.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Muốn tìm hiểu Odette – Điều thứ 1

Lịch trình của tôi khá dày, lát nữa còn có buổi tập luyện. Thông cảm nhé. Nếu muốn trò chuyện thì chúng ta nói ngắn gọn thôi vậy.

Muốn tìm hiểu Odette – Điều thứ 2

Mẹ tôi xuất thân từ một gia đình ba lê danh tiếng, còn cha tôi từng phục vụ trong Fatui. Họ nên duyên với nhau qua một buổi biểu diễn, đó là một câu chuyện tình lãng mạn khiến bất kỳ ai nghe xong cũng phải mỉm cười. Lúc nhỏ, mẹ thường dẫn tôi cùng nhảy múa nhẹ nhàng, còn cha thì mua cho tôi những chiếc váy múa xinh xắn. Mối trăn trở duy nhất mỗi ngày của tôi khi ấy, là phải chọn viên nào trong hũ kẹo.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 3

Muốn tìm hiểu Odette – Điều thứ 3

Rồi tin dữ ập đến. Cha tôi mất trong lúc làm nhiệm vụ, mẹ tôi suy sụp hoàn toàn, ngã gãy chân ngay trên sân khấu. Hũ kẹo vỡ tan, kẹo văng ra khắp nơi, còn tôi thì bị nhốt lại bên trong đó.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4

Muốn tìm hiểu Odette – Điều thứ 4

Còn những gì xảy ra sau đó thì cô(cậu) cũng đã biết rồi. Những ký ức này đã được tôi nhai đi nhai lại quá nhiều lần, chúng không còn có thể làm tôi tổn thương nữa. Nhưng sức mạnh mà tôi có được trong quá trình chống lại số phận, đó là thứ thuộc về riêng tôi. Tôi sẽ không quên điều này.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 5

Muốn tìm hiểu Odette – Điều thứ 5

Tôi không muốn nói những điều này với bất kỳ người hâm mộ nào, may mà cô(cậu) không phải. Tôi đã có quá nhiều thân phận rồi, bất kỳ khía cạnh nào tốt nhất cũng nên giữ được sự trong sáng vốn có của nó… Tôi sẽ tiếp tục khiêu vũ để hướng tới sự hoàn hảo trong lòng mình.

* Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6

Sở thích của Odette…

Từ trước đến nay tôi luôn yêu thích ba lê, tôi sẽ cố hết sức để mang đến cho khán giả vũ điệu đẹp nhất mà tôi có thể thể hiện trên sân khấu này.

Phiền não của Odette…

Nói thật thì tôi luôn cảm thấy mình không được các loài động vật nhỏ yêu quý cho lắm. Xung quanh nhà hát thường hay có mèo con xuất hiện, Vodyanitsa hay kéo tôi đi cho chúng ăn, nhưng tôi vừa bước tới là mèo con đã bắt đầu mài móng ngay… Hm? Cô(Cậu) nói đó là chúng đang chào đón tôi à?

Món ăn yêu thích…

Gần đến giờ đóng cửa, nhà hàng thường sẽ giảm giá một nửa cho những phần salad trong ngày. Lúc trước, có một thời gian tôi hay ăn món đó lắm. Salad để lâu thì đương nhiên không ngon bằng salad tươi rồi, nhưng vì đã quá quen với hương vị đó nên lại thấy an tâm hơn.

Món ăn ghét…

Theo sở thích cá nhân thì tôi không có món nào thấy khó nuốt cả. Nhưng là một vũ công ba lê, tôi phải giữ kỷ luật trong chuyện ăn uống, những món nằm ngoài kế hoạch ăn uống hàng ngày thì tôi sẽ không ăn.

Nhận Được Quà I

Mấy hôm nay biểu diễn khá nhiều, có lẽ… không, không có gì đâu. Cảm ơn cô(cậu), cái này ngon lắm.

Nhận Được Quà II

Một món ăn? Trông giống… thức ăn cho cả ngày hơn.

Nhận Được Quà III

Xin lỗi, tôi đang kiểm soát cân nặng.

Sinh nhật…

Chúc mừng sinh nhật. Không biết cô(cậu) muốn nhận món quà sinh nhật như thế nào? Những gì tôi nhận được luôn là hoa tươi, giày múa và hộp nhạc. Nhưng tôi đoán, đó không phải điều cô(cậu) mong muốn. Chi bằng hãy ước một điều với tôi đi, chỉ cần là điều tôi có thể thực hiện là được.

Cảm Giác Đột Phá – Khởi

Vẫn còn thiếu chút gì đó… Tập luyện thêm một chút vậy.

* Mở sau khi đột phá cấp [1]

Cảm Giác Đột Phá – Thừa

Ừm, động tác chính xác hơn rồi đó. Duy trì cường độ tập luyện như vậy nhé.

* Mở sau khi đột phá cấp [2]

Cảm Giác Đột Phá – Chuyển

Giờ thì tôi tự tin có thể thực hiện hoàn hảo động tác xoay vòng rồi. Nhưng không được giảm cường độ tập luyện.

* Mở sau khi đột phá cấp [4]

Cảm Giác Đột Phá – Hợp

“Cảm xúc cũng là một phần không thể thiếu của ba lê.” Giờ tôi đã hiểu ý nghĩa của câu đó rồi. Cảm ơn cô(cậu) đã luôn đồng hành và ủng hộ tôi, hôm nay tôi có buổi biểu diễn, đây là vé vào cửa.

* Mở sau khi đột phá cấp [6]

Kỹ Năng Nguyên Tố I

Bắt đầu.

Kỹ Năng Nguyên Tố II

Bóng tuyết trong băng.

Kỹ Năng Nguyên Tố III

Lên.

Kỹ Năng Nguyên Tố IV

Thời khắc cùng nhảy múa.

Kỹ Năng Nguyên Tố V

Xoay.

Kỹ Năng Nguyên Tố VI

Hah.

Kỹ Năng Nộ I

Giai điệu băng giá.

Kỹ Năng Nộ II

Đi trên băng mỏng.

Kỹ Năng Nộ III

Dâng tặng, lời ca tụng của thiên nga tuyết.

Mở Rương I

Tôi không cần những thứ này đâu, cô(cậu) cầm lấy đi.

Mở Rương II

Hành trình cũng giống như một buổi luyện tập, mỗi bước đi đều có ý nghĩa.

Mở Rương III

Thành quả của sự nỗ lực.

HP Thấp I

Không đáng bận tâm.

HP Thấp II

Vết thương nhỏ thôi.

HP Thấp III

Tôi vẫn ổn.

HP Đồng Hành Thấp I

Vẫn ổn chứ?

HP Đồng Hành Thấp II

Đổi người đi.

Ngã Xuống I

Là do tôi chưa đủ cố gắng…

Ngã Xuống II

Không được, phải đứng dậy mới được…

Ngã Xuống III

Hóa ra, vẫn có thể cảm thấy đau…

Chịu Đòn Thường I

…Hmm?

Chịu Đòn Thường II

Sau đó thì sao?

Bị Trọng Kích I

Chỉ vậy thôi sao?

Bị Trọng Kích II

Không hề đau đớn!

Vào Đội I

Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

Vào Đội II

Đây là màn trình diễn đặc biệt sao?

Vào Đội III

Lần này đi đâu vậy?

Thêm gamelandvn.com vào danh sách nguồn ưu tiên trên Google

Hàn Thiên Hải

Hàn Thiên Hải

Một nhà sáng tạo nội dung có trên 10 năm kinh nghiệm hoạt động trong lĩnh vực game. Yêu công nghệ, đam mê game và đang rất hứng thú với AI.

Có thể bạn sẽ thích

Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Alyosha
Game

Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Alyosha

Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
15/08/2026

Mời các bạn cùng GameLandVN tìm hiểu về thiên phú và cung mệnh của Alyosha, nhân vật 5 sao ra mắt trong phiên bản 7.0 nhé!

Read moreDetails
Honkai: Star Rail ra mắt phiên bản 4.5 vào ngày 26/08
Game

Honkai: Star Rail ra mắt phiên bản 4.5 vào ngày 26/08

Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
15/08/2026

HoYoverse vừa công bố bản cập nhật 4.5 của Honkai: Star Rail với điểm đến mới Astropolis cùng hai nhân vật Robin - Summeretto và Aventurine - Waveflair.

Read moreDetails
Nguyên liệu đột phá và nâng thiên phú của Alyosha
Game

Nguyên liệu đột phá và nâng thiên phú của Alyosha

Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
05/08/2026

Nếu bạn có ý định chiêu mộ Alyosha để khám phá phiên bản 7.0 thì đây là các nguyên liệu cần chuẩn bị để nâng cấp Chiến Khuyển Thần Tốc.

Read moreDetails
Nguyên liệu đột phá và nâng thiên phú của Odette
Game

Nguyên liệu đột phá và nâng thiên phú của Odette

Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
03/08/2026

Nếu bạn có ý định chiêu mộ Odette để khám phá phiên bản 7.0 thì đây là các nguyên liệu cần chuẩn bị để nâng cấp Vòng Xoay Tuyết Trắng.

Read moreDetails
Genshin Impact phiên bản 7.0 ra mắt ngày 12/08
Game

Genshin Impact phiên bản 7.0 ra mắt ngày 12/08

Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
02/08/2026

HoYoverse chính thức xác nhận phiên bản 7.0 của Genshin Impact sẽ ra mắt vào ngày 12/08, mở ra quốc gia thứ bảy Snezhnaya cùng loạt tính năng mới.

Read moreDetails
Zenless Zone Zero: Kỹ năng và phim ý cảnh của Sigrid
Game

Zenless Zone Zero: Kỹ năng và phim ý cảnh của Sigrid

Chia sẻ bởi Hàn Thiên Hải
30/07/2026

Mời các bạn cùng GameLandVN tìm hiểu về kỹ năng và phim ý cảnh Người Đại Diện Sigrid mới có mặt trong Zenless Zone Zero nhé!

Read moreDetails

Tin mới cập nhật

Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Odette

Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Odette

15/08/2026
Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Alyosha

Genshin Impact: Thiên phú và cung mệnh của Alyosha

15/08/2026
Honkai: Star Rail ra mắt phiên bản 4.5 vào ngày 26/08

Honkai: Star Rail ra mắt phiên bản 4.5 vào ngày 26/08

15/08/2026
Aniimo ra mắt ngày 16/09 trên PC, console và mobile

Aniimo ra mắt ngày 16/09 trên PC, console và mobile

15/08/2026
Ghost of Yōtei công bố bản mở rộng Echoes of Sekigahara

Ghost of Yōtei công bố bản mở rộng Echoes of Sekigahara

15/08/2026

Tin xem nhiều

  • 18 chủ đề thi đấu trong Ngôi Sao Thời Trang

    18 chủ đề thi đấu trong Ngôi Sao Thời Trang

    1 chia sẻ
    Chia sẻ 0 Tweet 0
  • Dplus Kia vô địch Liên Minh Huyền Thoại tại EWC 2026

    0 chia sẻ
    Chia sẻ 0 Tweet 0
  • Nguyên liệu đột phá và nâng thiên phú của Odette

    0 chia sẻ
    Chia sẻ 0 Tweet 0
  • Việt Nam vào thẳng chung kết PUBG Mobile ENC 2026

    0 chia sẻ
    Chia sẻ 0 Tweet 0
  • Nguyên liệu đột phá và nâng thiên phú của Columbina

    0 chia sẻ
    Chia sẻ 0 Tweet 0
  • Giới thiệu
  • Điều khoản
  • Chính sách
  • Liên lạc

Copyright © 2009 - 2025 GameLandVN. All Rights Reserved.

No Result
View All Result
  • Game
  • eSports
  • Gear
  • Cosplay

Copyright © 2009 - 2025 GameLandVN. All Rights Reserved.

wpDiscuz